Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có lẽ là vì cùng Hàn Lỗi chung sống đã lâu, tôi thế nhưng bật thốt lên: “Dạ …kẻ này tái phạm nhiều lần không đáng được đồng tình, không đáng được thương xót, không đáng được tha thứ…”

Hàn Lỗi còn tuyệt hơn, chẳng qua là phát ra một tiếng hừ lạnh đầy khinh thường mà thôi.

Lạnh quá, gió lạnh quá, gia đình này đúng là toàn kẻ phúc hắc, trình độ đen tối phải nói là không thể dùng hai chữ bình thường để hình dung nữa rồi. (Momo: bằng ko sao gọi nhà họ Hàn=”=)

Rốt cục, Hàn Ti đầu hàng, đáng thương hỏi: “Vậy mọi người nói con nên làm cái gì bây giờ?”

“Cái này dễ thôi a!” Hàn Vũ cười đến không tim không phổi nói: “Anh chạy đến trước mặt chị dâu nói lời xin lỗi, nếu không nghe anh liền khóc, không khóc thì sẽ làm náo loạn mọi thứ lên, nếu náo loạn không được thì ở trước mặt mọi người thắt cổ tự tử là được rồi!”

Quả nhiên đúng tiêu chuẩn một khóc hai nháo ba thắt cổ.

“Không không không!” Hàn Tuệ cắt đứt lời của Hàn Vũ, dùng vẻ mặt mơ mộng nói: “Anh nên mua chín trăm chín mươi chín đóa hoa hồng đưa cho chị dâu ấy, dùng lòng thành tâm và lời xin lỗi để khiến chị ấy cảm động, theo anh về…”

“Cắt!” Hàn Mẫn hừ lạnh một tiếng. “Muốn chị nói à, hừ, cậu dứt khoát quỳ gối trước mặt nó, nếu nó không tha thứ cho thì mổ bụng ra chứ sao, dao nhỏ chồng chị có thể cho cậu mượn, đến lúc đó nhớ trả lại cho chị là được rồi.”

“Đúng, dao nhỏ anh lấy cho cậu, còn có thể tùy ý chọn cái mình thích, miễn là nhớ trả lại anh là được.” Quan Dịch tiếp lời.

(Momo: Hai người này “phu xướng phụ tùy”, không đỡ được =”=, Quan Dịch ca ca, sao ca lại có thể đi sau lưng bà xã thế cơ chứ~~~)

Cha chồng tôi im lặng.

Hàn Lỗi có ý kiến, anh nở nụ cười hết sức tà ác, bâng quơ nói: “Chuyện này không phải quá đơn giản à, muốn thì cứ lấy, trực tiếp kéo về nhà, nhốt ở trong phòng ba ngày ba đêm, trước ở trên giường nhận lỗi, sau đó mới dạy dỗ lại một phen, không phải là mọi thứ sẽ viên mãn sao?”

Những lời này mặc dù là Hàn Lỗi nói với Hàn Ti, nhưng tại sao tôi cứ cảm thấy là anh nói cho mình nghe nhỉ?

Mẹ chồng tôi cũng đồng ý với đề nghị của Hàn Lỗi, chỉ thấy bà vung tay, gật đầu lia lịa: “Mẹ đồng ý, không bằng, con thử trói nó vào xem sao!”

Mẹ vừa dứt lời, tôi liền quay qua nhìn cha, chú ý thấy sắc mặt ông có chút ửng hồng, rất nhanh sau đó liền biến mất.

Hàn Ti trầm mặc, anh vùi đầu vào lòng bàn tay, một lát sau lại ngẩng đầu, vẻ mặt trở nên sáng bừng tự tin, trong mắt có quyết tâm sắt đá. Anh nở nụ cười hết sức vui vẻ, cầm lấy áo khoác tây trang rồi đi về phía cửa, sau khi ra ngoài, không thèm quay đầu mà chỉ bỏ lại một câu: “Cảm ơn mọi người! Một tuần sau, con nhất định đem cô ấy trở về nhà!” Nói xong, anh biến mất hết sức hoa lệ.

Nghe ý tứ của anh thì rốt cuộc là chọn đề nghị của ai a, sẽ không phải là của Hàn Lỗi và mẹ chồng chứ?!

Sau khi Hàn Ti đi, mọi người trong Hàn gia rối rít ăn ý cùng nhau nâng cốc, cùng nhau nở nụ cười gian trá, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Nhân vật chính đi rồi, mọi người cũng ngồi không yên, mẹ chồng tôi kéo tay cha đứng lên, cười nói: “Đám nhóc con, tối nay các người tự tìm chỗ ngủ đi! Hmm?”

“Con hôm nay chơi suốt đêm, tuyệt đối không thèm về nhà!” Hàn Vũ vỗ ngực bảo đảm nói.

“Con còn phải đến nhà bạn học ôn bài! Suốt đêm không về!” Hàn Tuệ biết điều một chút nói.

Hàn Mẫn không trả lời mẹ, chỉ quay qua hỏi chồng mình: “Tối nay chúng ta đi đâu thuê phòng thì tốt đây anh?”

Quan Dịch trả lời vợ: “Lần trước đi nơi nào thì lần này đi nơi đó, cũng không sao mà!”

Mẹ chồng tôi rất hài lòng với sự thông minh nhanh nhẹn của đám con, không thèm nhìn đến bộ mặt ửng hồng còn chưa tan của cha tôi mà đã lôi kéo ông đi mất tiêu rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận