Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giang Vọng đánh vai Thời Thác một cái, “Làm gì vậy, tao thấy có mấy màu vẽ hết rồi sao mày không vứt đi?”

Thời Thác nhớ tới ngày Đào Đào tới tặng anh bộ dụng cụ vẽ tranh. Lần đầu tiên của anh và Đào Đào là ở trong phòng vẽ tranh.

Anh cong môi cười, bày ra vẻ mặt thiếu đòn, “Bạn gái tặng không nỡ vứt.”

“Mẹ nó ——”

Giang Vọng cảm thấy mình chắc bị ảo giác rồi.

Khoảng thời gian gần đây Thời Thác rất hay có những biểu cảm và ngữ khí lạ khiến cho Giang Vọng có chút không quen.

Ách, sau khi yêu đương ai cũng như tên này hả?

Giang Vọng “Hờ” một tiến ôm vai anh, “Được rồi, đi ăn một bữa không?”

Thời Thác “Ừ” nhưng sau đó như nhớ tới cái gì đó nghiêng đầu nói, “Cuối tháng có rảnh không?”

“Mày muốn làm gì? Sau khi yêu đương thì quên tao bây giờ muốn hẹn hò à?”

“Ừ, giúp tao chuyển nhà.”

???

“Chuyển nhà?”

Thời Thác lấy điện thoại trong cặp ra.

“Ừ, tìm được căn hộ ở Thái Cổ Thành, tháng 1 chuyển qua.”

“A Thác, mày chưa thành niên sao có thể ký hợp đồng thuê nhà được chứ?”

Anh nheo mắt rồi nhếch môi, “Vài ngày nữa thành niên rồi, vừa có thể ở riêng vừa có thể kiếm tiền không phải sao?”

Nói đến chuyện này, Giang Vọng mới nhớ tới sinh nhật Thời Thác.

Ngày 28 tháng 12 là sinh nhật anh.

Giang Vọng líu lưỡi, trêu anh, “Này, sinh nhật mày tính làm gì? Ăn bánh kem?”

Thời Thác nhớ đến chuyện mua bánh kem cho Đào Đào rồi bị Thẩm Nghiên vứt đi tâm tình liền có chút không tốt.

“Không ăn, mày đừng có hại tao nữa.”

Sinh nhặt năm trước của Thời Thác, hai người đang học lớp 11.

Khi đó Giang Vọng kêu gọi đám bạn trong lớp mua cho anh một cái bánh kem rồi tới giờ tự học buổi trưa ăn. Nhưng cuối cùng thì lại đem bánh kem ra ném nhau chứ không hề ăn.

Bọn họ nháo cả lên rồi cuối cùng phải đến chỗ Vu Hạo nghe chửi.

Năm nay Giang Vọng cũng muốn nhân dịp sinh nhật Thời Thác quậy một trận.

Nhưng nhìn bộ dáng này của anh, có lẽ anh sẽ trải qua sinh nhật với Đào Đào.

“Được rồi, mày cứ ở bên Tiểu Đào đi để cho bọn tao tiết kiệm được một ít. Nhưng Tiểu Diêm Vương kia biết sinh nhật mày ngày nào không?”

Anh nghe hỏi câu này liền cụp mắt không trả lời.

Anh chưa nói cho Đào Đào biết ngày sinh nhật của mình.

Cô không có sinh nhật của bản thân nên anh cũng không muốn cô khó chịu.

Giang Vọng thấy anh không lời nào, không khỏi thở dài, “Này, mày cũng sắp đến cái tuổi 18 tuổi rồi nên nói một tiếng cho con bé biết đi. Một cô gái nghịch ngợm như thế chắc chắn sẽ nghĩ ra được cái gì hay ho cho sinh nhật mày đấy.”

Thời Thác không trả lời, anh muốn cân nhắc một chút.

Anh thấy nó cũng không quan trọng gì mấy, nó chỉ là sinh nhật chúc mừng 18 tuổi mà thôi.

Hơn nữa, chuyện mà vị thành niên không nên làm anh cũng đã làm rồi.

Thời Thác và Giang Vọng ăn cơm chiều xong thì bắt xe trở về chung cư Đào Đào thuê.

Lúc anh đang ăn cơm thì nhận được tin nhắn của cô nói là chúc mừng anh đã thi xong kỳ thi đầu vào và nói khi anh về cô sẽ tặng quà cho anh.

Thời Thác giơ tay gõ cửa nhà cô, chưa đến vài giây cửa đã được mở ra.

Đào Đào mặc một cái váy ngủ lông dài đến đầu gối, đôi chăn bên dưới thì lộ ra trong không khí, chân mang dép lê lông cừu, cả người giống như cục bông tròn trịa.

Thời Thác bị dáng vẻ này của cô chọc cho cười, anh giơ tay nhéo mặt cô “Như con thỏ con.”

Cô gái nhỏ duỗi tay kéo amh vào nhà, không để cho anh đứng vững cô liền nhảy đu lên người anh.

“A Thác ơi, em rất nhớ anh.”

Thời Thác đem đồ trong tay đặt xuống đất, anh vươn hai tay giữ mông cô rồi áp môi lên mặt cô, “Lạnh không? Trên người anh còn lạnh đấy.”

Đào Đào lắc đầu ôm chặt anh hơn, “Không lạnh, để em ôm anh một cái anh sẽ ấm thôi.”

Chàng trai thấp giọng cười ôm người đi vào phòng ngủ.

Anh để cô nằm lên giường, cúi đầu gom mái tóc đang rối bên tai cô lại, hỏi cô, “Em muốn tặng quà cho anh?”

Cô gái “Dạ” một cái, ngay sau đó cô ngẩng đầu lên mở to đôi mắt long lanh cứ vậy mà nhìn anh.

Thời Thác bị cô nhìn yết hầu có chút thắt lại.

Trong phòng ngủ đã mở điều hòa ấm áp, nhưng anh đột nhiên cảm thấy có chút nóng.

Giây tiếp theo, một bàn tay mảnh khảnh kéo quần anh.

“A Thác ơi…”

Tiếng kêu vừa mềm mại vừa quyến rũ.

Thời Thác cong lưng đối diện với cô dịu dàng hỏi, “Làm sao vậy?”

Cô gái đưa đôi tay nhỏ nhắn ấm áp của mình qua vén áo lông anh lên, cô sờ lấy cơ bắp rắn chắc của anh.

“Em, em muốn thử xem tư thế đó.”

Một phút sau.

Hai người trần như nhộng, Thời Thác ôm Đào Đào nhấc chân bước lên giường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận