Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Theo như Mộc Nghi nghe được viện trưởng của bệnh viện này tên Đàm Trạch. Liễu Di còn rất sốt sắn kể về người này, còn đưa cả hình cho cô ta xem.
Liễu Di nói Đàm Trạch là hội trưởng một thời của trường cô ấy, bố mẹ đều là doanh nhân nhưng Đàm Trạch lại không nối nghiệp họ mà đi theo con đường y học. Một thời gian trước họ đã sang Pháp định cư, nhưng Đàm Trạch vẫn cương quyết ở lại, lấy lí do để tốt nghiệp. Nhưng ít ai biết anh ở lại, là vì Phỉ Nhược.
Mộc Nghi chỉ ấn tượng, cũng không mấy để tâm. Không ngờ hôm nay lại thấy Phỉ Nhược còn dây dưa với cả người này. Lại nghĩ đến Thiếu Minh, lòng đố kị không ngừng bùng phát.
“À, là đàn anh chung trường”
Phỉ Nhược không mấy dễ chịu nhưng vì phép lịch sự cũng trả lời cô ta. Ấn tượng ngày hôm ấy vẫn làm cô khó chịu.
“Vậy sao. Hai người có vẻ thân thiết”
Bà cô của tôi ơi. Thân thiết hay không có liên quan đến cô hay sao. Còn bao người cần cứu giúp kia kìa.
Phỉ Nhược không ngừng oán thán trong lòng. Có ai muốn nói chuyện với người mình không thích đâu chứ.
“Thân chứ. Tôi và anh ấy như anh em mà”
“Thật là như anh em sao?”
Mộc Nghi càng hỏi càng hăng say.
Ánh mắt mà Đàm Trạch giành cho Phỉ Nhược có đúng là của anh trai giành cho em gái không.
Cô ta để ý thấy Đàm Trạch không ngừng nhìn về phía Phỉ Nhược. Nhà cái ánh mắt này, không phải là của những kẻ si tình ư.
Hazz, muốn biết sao không đến hỏi anh ấy đi chứ.
Phỉ Nhược cố nặn một nụ cười tươi với Mộc Nghi, đầu gật gật rất nhiệt tình.
“Thật. Ở đây xong rồi, tôi đi trước đây”
Phỉ Nhược bỏ lại một câu rồi nhanh chóng đi qua nơi khác. Bỏ lại Mộc Nghi với bao nhiêu suy tính.
———-
“Cậu có vẻ không thích tôi?”
Thiếu Minh đang rửa tay, giọng Đàm Trạch chợt vang bên cạnh. Anh không nhìn lại, chỉ hờ hững trả lời.
“Là do cậu cảm nhận thôi”
Không thích, tất nhiên là không thích rồi. Có ai lại đi thích tình địch bao giờ.
Đàm Trạch khẽ cười. Có đúng là do cảm nhận không. Giọng điệu xa cách rõ ràng thế kia.
“Phỉ Nhược… sống tốt chứ?”
Bỏ qua chuyện Thiếu Minh có thích mình hay không, cái anh quan tâm chỉ là Phỉ Nhược.
Thiếu Minh thoáng khựng lại, suy nghĩ gì đó lại tiếp tục rửa tay.
“Tốt, rất tốt”
“À, vậy tôi yên tâm rồi”
Đàm Trạch thấy vui vì cô sống tốt, nhưng len lỏi đâu đó là sự hụt hững lẫn một chút ích kỉ.
Nếu như, nếu như cô sống không tốt, ở bên người ấy cô không hạnh phúc, có phải anh còn cơ hội không.
“Hình như không liên quan đến cậu”
Thiếu Minh không thích có người đàn ông khác quan tâm cô. Hay đúng hơn, anh sợ sự quan tâm đó sẽ đưa cô đi khỏi anh.
“Phỉ Nhược là cô em gái mà tôi luôn yêu thương”
Yêu thương, em gái. Thật chế giễu.
Tại sao bọn họ chỉ có thể dùng mối quan hệ anh trai em gái để quan tâm nhau chứ.
Thiếu Minh cười như không cười. Lấy khăn giấy bên cạnh lau tay, lại xoay người mặt đối mặt với Đàm Trạch.
Khá khen cho hai từ em gái. Vô tư như Phỉ Nhược mới không nhận ra tình cảm thật của người gọi là anh trai này, còn anh sao có thể ngu ngốc mà không biết chứ.
Anh có nên thấy may mắn khi người kia đến trước nhưng cô vẫn là của anh không.
“Từ nay Phỉ Nhược có chúng tôi lo rồi, cậu không cần bận tâm nữa đâu”
Giọng điệu như tuyên bố chủ quyền này làm Đàm Trạch hơi sững sốt. Rõ ràng là anh chồng, sao anh cảm nhận được mùi ghen tuông nồng đậm vậy chứ.
Hai ngườu họ nhìn thẳng vào mắt nhau, dường như không ai muốn nhượng bộ ai.
“Cậu và Phỉ Nhược…”
Đàm Trạch nói được giữa chừng lại không biết nói gì. Không lẽ hỏi cô và Thiếu Minh có mối quan hệ gì sao. Phỉ Nhược sao có thể dây dưa không rõ ràng với anh chồng chứ.
Thiếu Minh vẫn nhìn Đàm Trạch, cuối cùng không cho người đối diện một chút giải đáp nào đã dứt khoát quay đi.
Đàm Trạch như kẻ mơ hồ. Anh không tin Phỉ Nhược có thể làm ra loại chuyện như vậy.
“Này, mọi người sẽ thấy”
Ở một góc khuất, Thiếu Minh từ đằng sau ôm chặt Phỉ Nhược, đầu dụi vào hõm cổ cô không ngừng hun hít.
Phỉ Nhược sợ hãi nhưng bất lực không biết làm sao. Khi không anh lại dở chứng.
“Không được thân thiết với tên đó nữa”
Tên đó?
Phỉ Nhược đảo qua một hồi những người có liên hệ với cô. Người anh nói là…
Đàm Trạch?
“Tại sao?”
“Anh không thích”
Phỉ Nhược quả thật cạn lời với lối suy nghĩ này của anh. Sao có thể không thích thì cấm cô chứ.
Nhưng rồi cô như hiểu ra gì đó.
“Anh ghen?”
Thiếu Minh bị nói trúng tim đen, dứt khoát chọn cách im lặng, chỉ có đôi tay là siết chặt lấy cô.
Phỉ Nhược khẽ cười, xoay người lại đối diện với anh, lại lên giọng trấn an.
“Em và Trạch chỉ là anh em thôi. Sẽ không ai có ý nghĩ như anh nói. Vậy nên anh yên tâm đi ha”
Thiếu Minh nhìn cô, lại thấy bất lực không thôi.
“Có con ngốc như em mới yên tâm thôi”
Anh để lại cho cô một câu rồi rời đi. Phỉ Nhược thật không biết làm sao.
Cái đồ nhỏ mọn, bây giờ còn nổi lên tính khí của một đứa trẻ con.
Hết chap 70.

Bình luận (0)

Để lại bình luận