Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghĩ như vậy , dáng vẻ hắn lại ôn nhu mà nở nụ cười, vuốt ve đỉnh đầu cô chậm rãi mềm nhẹ, khuôn mặt sưng đỏ , hai mắt nhắm lại, nhưng ngay cả lúc ngủ mày cũng nhíu chặt bất an.

Ánh mắt hắn nhìn cô,tựa như đang nhìn một sủng vật.

“Chị cũng thật đáng yêu. Phải vĩnh viễn là của tôi.”

Khôi Minh dựa vào bên cạnh cô ngủ thiếp đi, nhưng lỗ tai nhạy bén, nghe được thanh âm dưới lầu , trực tiếp tỉnh lại, con ngươi đen như than củi nháy mắt mở ra, không hề do dự xoay người xuống giường.

Đi đến bên cửa sổ, chỉ thấy bên ngoài dưới lầu dừng năm chiếc xe cảnh sát, ánh đèn lập loè chói mắt , cảnh sát đem phòng ở vây quanh thành một vòng tròn, đang vây khốn người bên trong lại.

Tay Khôi Minh cầm bức màn, chỉ lộ ra một đôi mắt lặng lẽ nhìn ra bên ngoài .

Đối với trận thế này, hắn không một chút sợ hãi, ngược lại còn bật cười.

“Không biết lượng sức.”

Cảnh sát dưới lầu đã bắt đầu chuẩn bị phá cửa mà vào bất cứ lúc nào, cầm loa lớn, đối diện lầu hai thét to.

“Người trên lầu ! Hạn cho ngươi mười phút mở cửa ra, đi xuống dưới lầu, bằng không chúng tôi sẽ sử dựng biện pháp áp dụng cưỡng chế thực thi!”

“Ngu xuẩn.”

Khôi Minh kéo bức màn lên quay đầu lại, Khuynh Thành đã tỉnh, vẻ mặt cô sợ hãi nhìn hắn, không ngừng hướng về phía rúc lại, rõ ràng, cô nghe được tiếng người dưới lầu kêu to.

Môi đỏ của Khôi Minh nâng lên cười khẽ, gần như quyến rũ.

“Cho nên? Chị sẽ không cho rằng thật sự sẽ có người có thể cứu chị chứ? Đừng choáng váng, tới một người chết thêm một người mà thôi.”

Hắn đi đến trước tủ quần áo, từ bên trong lấy ra cô một kiện áo choàng lông nhung màu trắng , rất dài có thể chạm đến cẳng chân, xoay người ném cho cô.

“Mặc vào, chúng ta cần phải đi.”

“Không…”

Hắn không vui nhíu mày, “Tôi cho phép chị phản kháng sao?”

Khuynh Thành nắm chặt chăn, chất lỏng ướt át ở hốc mắt đảo quanh, “Tôi không thể đi, tôi không thể rời đi nơi này, tôi đã ở nơi này sinh hoạt đủ lâu rồi, cậu muốn mang tôi đi đâu!”

“A, chị thật sự là đã đem nơi này là nhà rồi, nơi nào có tôi thì mới là nhà của chị, tôi đi đâu chị phải đi đó, nếu chị không muốn nhấc chân, vậy thì tôi đành tự mình động thủ!”

Hắn bước nhanh đi về phía cô, đột nhiên xốc lên chăn.

Khuynh Thành ôm thân thể trần trụi thấp giọng khóc thút thít, “Tiểu Minh, tha cho tôi đi, tha cho tôi… Không thể rời đi nơi này, tôi không thể.”

“Không phải do chị định đoạt!”

Hắn cúi đầu bóp mặt cô kéo tới gần, ánh mắt hung tợn , “Đừng ép tôi đánh chị , thành thật một chút cho tôi!”

Kéo áo choàng qua đem cô che lại, không chút cố sức bế lên đi ra ngoài, chỉ có trong phòng mới bị dán phù chú, cô cho rằng đi ra ngoài là có thể đủ sử dụng ma lực.

“Khuyên sắt trên tay cùng trên cổ chị là vật dùng để đối phó ma nữ , chị cũng không nên mạnh mẽ dùng sức, bằng không ma lực bắn ngược, nội tạng sẽ rất đau.”

Hắn rất hiểu cô, lấy đau đớn trí mạng để uy hiếp , cô giãy giụa đều là phí công vô ích.

Khôi Minh ấn đầu cô xuống tựa vào trong lòng ngực mình, bước chân nhẹ hơn, vội vàng xuống lầu, đi đường vòng thông qua cửa sau của hoa viên , quả nhiên, nơi đó có hai cảnh sát đang đứng .

Nhìn thấy hắn đi về lối sau này, đứng bên ngoài rống to lên, “Đội trưởng người đã tới! Người ở chỗ này!”

Người bên ngoài không có bất cứ do dự gì, “Bắt lấy hắn!”

Khôi Minh nở nụ cười, khinh thường nhìn lại, “Một đám ngu xuẩn .”

Ôm cô xông ra ngoài, người còn chưa tiếp cần được hắn, đã bị hắn nâng chân dài lên đá gục trên mặt đất, bước nhanh như gió vòng qua cửa sau chạy ra hoa viên.

Tốc độ của hắn so với bất cứ nhân loại bình thường nào đều kinh người, còn chưa kịp sắp xếp những hành động tiếp theo, còn chưa tìm được sơ hở của hắn đã bị đá gục trên mặt đất, mặc dù trong lòng ngực còn ôm thêm một người cũng không chút thở dốc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận