Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trò Chơi Mèo Vờn Chuột
Lưu Hạnh Trang lùi lại, lưng đập vào vách tường gỗ lạnh lẽo.
“Lý Mẫn Hào… cậu nhìn kỹ lại đi… Tôi không phải Hoa Thiên Tuyết!”
“Em lại nói dối rồi,” Mẫn Hào lắc đầu, vẻ mặt đầy thất vọng, như thể cô là một đứa trẻ hư. “Em ồn ào quá. Mẫn Hạo và ông ta cũng ồn ào như em vậy.”
“Mẫn… Mẫn Hạo? Lý Tư? Họ đâu rồi?” Hạnh Trang chợt nhận ra, từ lúc đến đây, cô chưa từng thấy hai kẻ đó.
“Ồn ào,” Mẫn Hào lặp lại. Cậu chỉ tay vào một góc nhà. “Tôi đã bảo họ im lặng rồi.”
Ở đó, là một cái bọc nilon đen khổng lồ, buộc túm lại. Một thứ mùi hôi thối, ngai ngái, bốc ra từ đó, thứ mùi mà cô đã ngửi thấy suốt mấy ngày qua nhưng cứ ngỡ là mùi thú rừng.
“Họ… họ ở trong đó?” Hạnh Trang lắp bắp, chân cô mềm nhũn.
“Ừm,” Mẫn Hào gật đầu, hồn nhiên như một đứa trẻ khoe chiến tích. “Họ cứ cãi nhau mãi. Ồn ào lắm. Nên tôi giúp họ im lặng. Giờ họ ngoan rồi.”
Hắn đã giết bọn họ. Giết chính cha ruột và anh em song sinh của mình. Và vứt xác họ trong cái túi rác kia.
Đúng lúc này, ánh mắt Mẫn Hào chợt thay đổi. Vẻ ngây thơ biến mất, thay vào đó là sự sắc lạnh, tàn nhẫn. Con ngươi của “Tuấn Kiệt” đã trồi lên.
“Cô thấy rồi,” giọng “Tuấn Kiệt” trầm xuống. “Những kẻ ồn ào… đều phải im lặng.”
Trái tim Hạnh Trang như ngừng đập. Cô không suy nghĩ gì nữa. Cô quay người, tông cửa, lao ra ngoài.
“CỨU TÔI VỚI!”
Cô cắm đầu chạy vào khu rừng rậm rạp. Cô không biết đường, cô chỉ biết chạy.
Phía sau, Mẫn Hào không vội đuổi theo. Hắn thong thả bước ra, cầm theo con dao gọt hoa quả trên bàn.
“Chơi trốn tìm sao?” giọng “Tuấn Kiệt” vang lên, đầy thích thú. “Ta thích trò này.”
Hắn không chạy. Hắn chỉ đi bộ. Nhưng hắn thông thuộc khu rừng này như lòng bàn tay.
Hạnh Trang nghe thấy tiếng huýt sáo của hắn. Tiếng huýt sáo ma quỷ, lúc gần lúc xa. Cô hoảng loạn, vấp ngã liên tục, tay chân trầy xước.
“Đừng… làm ơn… tha cho tôi…”
Cô thấy rồi! Ánh sáng! Con đường lộ! Cô sắp thoát rồi!
Cô dùng hết sức bình sinh, lao về phía ánh sáng.
Nhưng khi chỉ còn cách con đường vài bước chân…
XOẠCH!
Một sợi dây thừng siết chặt lấy cổ chân cô. Đó là một cái bẫy thú. Cô ngã sấp mặt xuống đất.
Lý Mẫn Hào từ từ bước ra từ một lùm cây bên cạnh, nơi hắn đã đợi sẵn.
“Em chạy chậm quá,” hắn chép miệng, ngồi xổm xuống trước mặt cô. Con dao trong tay hắn lấp lánh dưới ánh hoàng hôn.
“Không… đừng giết tôi…” Hạnh Trang lết lùi lại, máu từ cổ chân túa ra. “Tôi sẽ im lặng… tôi hứa…”
“Ồ,” hắn cười, “Em lại ồn ào rồi.”
Hắn giơ con dao lên.
Hạnh Trang nhắm mắt, chờ chết.
Nhưng… không có gì xảy ra.
Cô hé mắt.
Con dao bị vứt sang một bên. Ánh mắt của Mẫn Hào… lại trở nên ngơ ngác. Vẻ tàn nhẫn đã biến mất.
“Trang? Sao… sao em lại bị thương?” giọng “Hào” đầy hốt hoảng.
Cậu ta vội vã gỡ cái bẫy ra khỏi chân cô, vết thương sâu hoắm.
“Đừng sợ… tôi… tôi đưa em đến bệnh viện,” cậu ta ẵm thốc cô lên.
Hạnh Trang không hiểu gì cả. Cô vừa từ cõi chết trở về. Cơn điên của hắn… nó đến và đi bất chợt.
Hắn bế cô đến một chiếc Porsche màu đỏ chói lòa, giấu trong một bụi rậm. Hắn cẩn thận đặt cô vào ghế phụ, xé áo mình để cầm máu cho cô.
“Hào… Mẫn Hạo và Lý Tư…” cô run rẩy hỏi.
“Họ bị bắt rồi,” Hào nói, giọng chắc nịch. “Cảnh sát đã tìm thấy bằng chứng họ giết Liễu Hạnh Như.”
Hạnh Trang sững sờ. Bị bắt? Vậy cái túi kia…
“Cái túi đó là… một con nai,” Hào nói, như đọc được suy nghĩ của cô. “Tôi săn được. Để… để dọa Tuấn Kiệt. Hắn… hắn không thích người ồn ào.”
Cái gì?
Lưu Hạnh Trang nhìn gã đàn ông bên cạnh. Tâm trí hắn là một mớ bòng bong. Hắn tạo ra một ký ức giả (bọn họ bị bắt) để che đậy cho tội ác mà nhân cách kia (Tuấn Kiệt) đã gây ra (giết họ).
Con nai. Hắn đã nói dối. Hắn thật sự đã giết họ.
Nhưng giờ đây, hắn đang lái xe đưa cô về. Hắn tin rằng cô là hy vọng duy nhất để hắn chống lại “Tuấn Kiệt”.
“Chúng ta đến nhà Hoa Thiên Tuyết,” Hào nói. “Cô ấy… cô ấy có thể giúp tôi.”
Hạnh Trang im lặng. Cô chỉ gật đầu. Cô phải sống. Sống để vạch trần tên ác quỷ đa nhân cách này. Hoặc… lợi dụng hắn.
Chiếc Porsche đỏ lao đi trong đêm, mang theo hai linh hồn tan vỡ, hướng về phía một cơn bão còn lớn hơn đang chờ đợi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận