Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phòng khách ở tầng một hướng về phía tây, thời gian buổi trưa, ánh nắng vừa vặn, Lục Tri Mẫn vừa uống nước xong đã bị ba chồng ấn lên cửa sổ ở bên cạnh dùng sức thao trong ánh nắng, đàn ông già hơn năm mươi tuổi lại có một cái eo của con chó đực, giống như có gắn động cơ điện, không ngừng một giây dữ dằn thao vào, côn ŧᏂịŧ thô to hung hăng cắm vào trong hoa huyệt cô, đâm mở tử ©υиɠ, đυ.ng vào chỗ sâu nhất trong tử ©υиɠ.
Hai tay Lục Tri Mẫn chống lên tường, cặp ngực lớn bị đυ.ng không ngừng lắc lư, tiếng bạch bạch bạch vang dội truyền đến từ mông, có thể thấy ba chồng thao dùng sức đến mức nào, lúc này cô ngay cả sức lực để rêи ɾỉ cũng không có, cả người rã rời, cách một khoảng thời gian ngắn sẽ bị thao đến cao trào một lần, số lần cao trào rất nhiều, cảm giác cả người đều trở nên trống rỗng.
Nhưng cơ thể dâʍ đãиɠ căn bản không nỡ kêu dừng, Lục Tri Mẫn yêu đến chết cảm giác bị ba chồng thao đến gần như là ngất đi, kɧoáı ©ảʍ ngập chìm ăn mòn thần chí của cô, làm cô không còn cảm nhận được thế giới bên ngoài, chỉ theo đuổi kí©ɧ ŧɧí©ɧ lớn hơn nữa, nhiều hơn nữa theo bản năng.
“Tao mẫu cẩu, sướиɠ đến nỗi không kêu được nữa rồi?”
Tô Chí Dũng đánh lên mông cô, vùng da đó bị ông đánh đỏ lên, để lại từng vết đỏ rõ ràng.
“Ba ba, dừng…. dừng một chút.” Lục Tri Mẫn mệt đến nỗi không còn cả sức lực để nói chuyện.
“Ta còn chưa bắn đâu.” Tô Chí Dũng cười lạnh, dưới háng càng ngày càng đâm nhanh hơn.
“A a…. Nóng quá, bỏng quá, tao huyệt sắp bị ba ba đâm hỏng rồi.”
Trong phòng bếp tuy rằng có bật điều hòa, nhưng hai người vẫn luôn đang thao làm, lại đứng trong ánh nắng, không bao lâu, cơ thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của con dâu đã phủ lên một lớp mồ hôi dính nhớp, Lục Tri Mẫn cảm thấy quá nóng, muốn đổi sang một chỗ khác, nhưng Tô Chí Dũng lại đột nhiên cầm lấy chai nước đá cô lấy từ trong tủ lạnh ra, vặn mở nắp, sau đó đổ nước đá lách tách lên lưng Lục Tri Mẫn.
Nước đá thuận theo lưng cô nhanh chóng chảy đến chỗ đang liền với nhau của hai người, nhất thời làm hai người lạnh đến nỗi run lẩy bẩy.
“A a a….” Âʍ ɦộ nóng như lửa bị nước lạnh kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến nỗi dùng sức co lại, siết chặt dươиɠ ѵậŧ của ba chồng, lực đạo đó rất lớn, giống như muốn siết đứt ông vậy.
Tô Chí Dũng cũng bị lạnh đến nỗi hít ngược lại, nước đá mát lạnh cộng với tao huyệt nóng rực của cô, một nóng một lạnh như vậy quả thực là một thể nghiệm như hai tầng băng lửa, cộng thêm cô vẫn luôn dùng sức co rút tao huyệt, mấy tầng kí©ɧ ŧɧí©ɧ chồng lên nhau, suýt nữa thì làm ông bắn ra.
Tô Chí Dũng nghiến nghiến răng, sau khi ra sức đâm rút mấy chục cái thì đưa dươиɠ ѵậŧ vào sâu trong tử ©υиɠ cô, sau đó kích động bắn ra dịch trắng đậm đặc, hết dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ này đến dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ kia bắn nhanh ra, Lục Tri Mẫn thấy bỏng đến trợn mắt trắng, co giật người đạt đến cao trào cực hạn.
Lục Tri Mẫn hoàn toàn cảm nhận được, mỗi một lần làʍ t̠ìиɦ với ba chồng đều như chết đi một lần.
Sau khi Tô Chí Dũng bắn tinh cũng không rút côn ŧᏂịŧ ra ngay, vẫn cắm dươиɠ ѵậŧ trong tử ©υиɠ, chặn đứng tϊиɧ ɖϊ©h͙ chảy ra, tuy rằng ông đã buộc ống tinh rồi, không thể làm con dâu mang thai, nhưng hành động chó đi tiểu để chiếm địa bàn này là việc người có chủ nghĩa đàn ông thích làm nhất.
Ông ôm con dâu, chầm chậm lùi về sau, bên cạnh tủ lạnh có một cái ghế gỗ, dùng cho người nấu cơm nghỉ ngơi tạm thời, lúc này Tô Chí Dũng ngồi trên đó, Lục Tri Mẫn cũng ngồi theo trên đùi ông, mà côn ŧᏂịŧ của ông càng cắm sâu vào trong người cô hơn.
Hai người cứ để bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© dính liền nhau như vậy ngồi nghỉ ngơi, trên người Tô Chí Dũng vẫn mặc quần áo, chỉ móc dươиɠ ѵậŧ ra mà thôi, mà chiếc váy trên người Lục Tri Mẫn vừa nãy đã bị Tô Chí Dũng xé bỏ rồi, lúc này cô hoàn toàn để trần, đợi dư âm của cao trào qua đi, cô mới thanh tỉnh lại, phát hiện bản thân mình như vậy rất nguy hiểm, suy cho cùng em gái vẫn ở nhà, nói không chừng cô bé đột nhiên xuống tầng, bị gặp phải thì làm sao?
“Ba, con muốn về phòng mặc quần áo.”
Hai tay Tô Chí Dũng quàng qua eo cô, vươn ra phía trước xoa nắn hai bầu ngực lớn, nói: “Mặc cái gì, tao mẫu cẩu da^ʍ tiện là không cần mặc quần áo, tiện cho chủ nhân thao vào mọi lúc.”
“Nhưng mà….”
Vừa nói hai chữ, Lục Tri Mẫn đã nghe thấy động tĩnh truyền đến từ trên lầu, hình như có người đang đi xuống, Lục Tri Mẫn giật mình, đoán chắc chắn là em gái xuống lầu rồi, cô hoảng sợ quay đầu nhìn Tô Chí Dũng, hoảng loạn nhỏ tiếng hỏi: “Làm sao bây giờ, Tri Hạ xuống rồi.”
Tô Chí Dũng hơi nhếch mày, ánh mắt lướt quanh một vòng phòng bếp, cuối cùng đỡ con dâu đã mềm hai chân, đưa cô trốn ra sau cửa phòng bếp.
Sau khi Lục Tri Hạ gọi video làʍ t̠ìиɦ với anh rể, tuy rằng tự chơi đến cao trào, nhưng cơ thể vẫn đang ở trong trạng thái đói khát, trống rỗng không chịu nổi, thế là cô đứng dậy đi tắm, sau khi đi ra cảm thấy có hơi khô cổ, muốn xuống tầng uống nước, nhưng lại không biết dưới tầng lớn chiến tình ái của chị gái và ba chồng đã kết thúc chưa, cô không dám xuống làm phiền.
Cuối cùng Lục Tri Hạ quyết định, đến chỗ cầu thang lén nhìn một cái, chính là vị trí cô trộm nhìn lớn chiến trên bàn ăn của chị gái và Tô Chí Dũng lần trước.
Cẩn thận nhìn rồi lại ngó, phát hiện phòng khách không có một ai, cũng không có bất kỳ âm thanh nào, lúc này Lục Tri Hạ mới thở phào, thầm nghĩ hai người này có lẽ đã lên tầng ba, hoặc là trốn vào một nơi nào đó rồi.
Sau khi xác nhận lại nhiều lần, Lục Tri Hạ mới chầm chậm đi xuống, hướng về phía phòng bếp, trên đường đi ánh mắt cô phóng ra xung quanh, cuối cùng xác định chị gái và ba chồng không có ở dưới tầng.
Lục Tri Hạ coi như là hoàn toàn thả lỏng, ngâm nga bài hát đi vào trong phòng bếp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận