Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em muốn ăn đồ Trung hay đồ Pháp?” Tống Đĩnh Ngôn nghiêng người giúp Tô Anh thắt chặt dây an toàn, nhẹ nhàng hỏi cô.

Tô Anh đã đói mèm tựa lệch trên ghế, mặt mày có phần đờ đẫn.

“Anh Đào?”

“Em muốn ăn đồ vặt bán ở sau trường.” Cô nở nụ cười gian, như một chú hồ ly tinh quái, “Chắc anh chưa ghé phố ăn vặt bao giờ đâu nhỉ, khu ấy nhiều món ngon lắm.”

Cô càng nói càng hăng, đôi mắt vốn thẫn thờ vụt sáng lấp lánh.

“Cô mèo ham ăn.” Anh yêu chiều vuốt chóp mũi cô rồi khởi động xe.

Phố ăn vặt huyên náo ồn ã, tiếng sau to hơn tiếng trước. Người con gái kéo tay áo người đàn ông, lách qua đám đông chật chội, tựa như chú chuột ra ngoài kiếm ăn.

“Em muốn ăn cái này.” Cô chỉ tay dọc theo món ngon cả đường, dặn người đàn ông liên hồi, “Và cả cái này, cái này, cái này nữa.”

Tống Đĩnh Ngôn kiên nhẫn chờ cô tỏ hết chí lớn, rồi mới thong dong mở miệng, “Những món đấy dầu mỡ lắm, ăn nhiều sẽ đau bụng.”

Tô Anh: “…”

Một phút sau.

Cô nhìn anh tha thiết, “Em ăn xiên nướng được không?”

Người đàn ông cười dịu dàng, “Không.”

“Cái kia thì sao?”

“Cũng thế.”

Bị từ chối liên tiếp, người con gái nổi giận, lửa giận bốc lên, cô giằng ra khỏi tay anh ra rồi đi trước một mình, nhưng mới được hai bước đã bị người đàn ông giữ cổ tay.

“Sao lại giận nữa rồi?” Anh nhẹ nhàng hỏi.

Tô Anh dẩu môi, lẩm bẩm, “Cuối cùng em cũng cảm nhận được rõ hơn một tẹo.”

“Hả?”

Bờ môi đỏ thắm đóng rồi lại mở, cố ý chọc giận anh, “Chênh lệch về tuổi tác.”

Tống Đĩnh Ngôn cười, giơ tay véo má cô, “Dám chê anh già hả?”

Rồi anh thong thả ghé sát lại gần, nhẹ thổi lên tai cô, “Anh có già hay không thì em phải là người rõ nhất chứ?”

Người con gái đỏ mắt vì lời tục tĩu, xấu hổ lườm anh, “Tống Đĩnh Ngôn!”

“Rồi rồi.” Anh thôi không đùa cô nữa, dắt cô đến quầy hàng cô vừa chỉ.

“Em chọn đi, để anh trả.”

Bấy giờ người con gái mới mỉm cười vừa lòng, cô đan tay mình vào tay anh trước, sau đó nhón chân in nhẹ lên má anh một nụ hôn.

“Thầy là nhất!”

Tống Đĩnh Ngôn dạo một vòng lớn cùng cô, người nào đó ăn đến no căng bụng, nhưng khi đi ngang qua cửa hàng trà sữa, cô lại một lần nữa đứng chôn chân tại chỗ, quay đầu nhìn anh, đôi mắt vờ lộ vẻ đáng thương lóng lánh như ngọc trai.

Tống Đĩnh Ngôn thở dài, “Đi đi.”

Bóng hình duyên dáng nhanh nhẹn bước đến mở cửa của cửa hàng trà sữa.

“Rừ rừ rừ.” Di động bỗng đổ chuông, Tống Đĩnh Ngôn cúi đầu nhìn màn hình, bước ra xa rồi mới nhận cuộc gọi.

Đầu bên kia vừa mở miệng đã cảm khái tự đáy lòng, “Thầy Tống à, cậu chơi chiêu đấy có ác quá không vậy? Không sợ Thái Hậu nhà cậu nổi đóa thật à?”

Giọng người đàn ông lạnh nhạt, “Nổi đóa thế nào được.”

“Làm giảm 10% giá trị thị trường của nhà họ Tân trong một đêm, cũng chỉ cậu mới có bản lĩnh ấy.” Người kia hất người phụ nữ đang bám dính lấy mình ra, lười biếng nhả một vòng khói thuốc, “Cậu mà làm mẹ cậu bực thật thì bác sẽ tìm cách xử đẹp cô bé nhà cậu đấy. Cậu hiểu bác hơn tôi mà, bác cũng chẳng phải người thương hương tiếc ngọc gì.”

“Tôi biết.” Tống Đĩnh Ngôn ngẩng đầu nhìn bóng người con gái trong cửa hàng, đè thấp giọng, “Vậy nên tôi cần cậu giúp tôi.”

Chung Ý nhếch môi cười bất cần, “Đã chuẩn bị xong cho cậu lâu rồi, có thể tôi không giàu bằng cậu nhưng sức người thì chẳng kém cạnh đâu nhé.”

Tống Đĩnh Ngôn đáp ngắn gọn, “Cảm ơn cậu.”

“Khách sáo quá.” Chung Ý nói, “Đúng rồi, bao giờ cậu mới định cho chúng tôi gặp người đẹp cậu giấu kín mít đây? Lần trước tên ngốc Cố Khê Viễn bày trò, làm tôi chẳng kịp nhìn kĩ.”

Không biết đầu bên kia nói gì, Chung Ý giận dữ chửi thề, cúp máy ngay tức khắc.

Cố Khê Viễn tò mò nhích lại gần, “Thầy Tống bảo gì? Tôi đặt chỗ ăn được chưa?”

“Ăn cái con khỉ.” Chung Ý châm thêm một điếu thuốc, từ từ phả khói lên mặt Cố Khê Viễn, “Cậu ta bảo, bao giờ kết hôn khắc sẽ gặp.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận