Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt Quý Xương Duệ lạnh băng trừng mắt, cực kỳ không vui mà đảo qua liếc mắt một cái, lúc quay lại đối với Quan Xuyên liền lộ ra tươi cười ôn hòa: “Hai người nói chuyện đi.”

Ông đứng dậy rời đi, trên người ăn mặc một bộ trang phục thoải mái ở nhà màu tro đen, ông hướng tới phòng sách trong góc ở lầu một đi đến.

Sau khi ông bước vào phòng kia, Khương Từ Niên mới đi xuống dưới lầu, ngồi ở trước mặt Quan Xuyên.

Anh không giống như lúc ở trong trường học, mỗi giây mỗi phút đều mang theo tươi cười trên mặt, một khi trở lại chỗ này, trên mặt anh luôn đầy tối tăm âm u, giống như là nửa thân thể đều bị chôn giấu ở trong lòng đất ẩm ướt, cả người tản ra khí chất vừa tanh tưởi dơ bẩn lại oán hận ngập trời.

“Lê Đông thế nào?” Quan Xuyên đi thẳng vào vấn đề.

“Vẫn như vậy.” Khương Từ Niên đè thấp tiếng nói, lộ ra một nổi tức giận bực dọc.

“Vậy kế tiếp cậu muốn làm như thế nào nữa.” Quan Xuyên dựa người vào lưng ghế mềm mại sau lưng, thả lỏng cả người mà thở ra một hơi.

“Tôi hao tổn tâm cơ làm Lê Đông nghe tôi nói, vì giúp cậu đạt được điều muốn làm gì thì làm, tôi làm nhiều chuyện như vậy, còn không phải là vì giờ khắc này sao?”

Quan Xuyên mí mắt cười cười cong lại, dáng vẻ gấp không chờ nổi muốn biết: “Sau khi có được Lê Đông rồi sao? Cậu tính như thế nào, cầm tù cô ấy lại, rồi biến thành cô ấy thành BJD (búp bê theo tỷ lệ cơ thể người thật)? Mỗi ngày mặc quần áo, trang điểm chải chuốt theo ý cậu, rồi lúc cần thì gần gũi phát tiết ham muốn tình dục trong người. Hay cậu vẫn là thuần phục huấn luyện Lê Đông thành một bé thú nuôi, ngoan ngoãn nghe lời chỉ biết làm theo lời cậu nói hả?”

Khương Từ Niên im lặng, không lên tiếng, đầu lưỡi duỗi ra liếm nhẹ môi dưới.

“Ồ, xem ra đều không phải à.” Quan Xuyên bắt chéo hai chân dài vào nhau, vẻ mặt tò mò, còn có chút sốt ruột nói tiếp: “Cậu cũng không phải là người tốt bụng gì, Khương Từ Niên, cậu không phải là còn có cái gì “Tương phản” giấu giếm chứ hả? Là việc mà tôi còn không biết được sao.”

Khương Từ Niên đột nhiên cười, âm vèo vèo.

Dấu tay sưng đỏ trên mặt tuy đã tan bớt đi không ít rồi, nhưng vẫn có dấu vết bàn tay, nổi bật trên da thịt. Thoạt nhìn giống như là tờ giấy trắng đã bị vấy bẩn, đầu tiên thấy thê lương, sau lại nguy hiểm mà thần bí.

“Đừng có mà để tôi lại nghe thấy tên cô ấy từ trong miệng cậu, từ giờ trở đi, cách xa cô ấy chút.”

“Lúc trước khi cậu nhờ tôi giúp cậu, cũng không phải nói như vậy.”

“Tôi chưa từng nhờ cậu giúp tôi.”

Quan Xuyên gãi gãi đầu: “Chẳng lẽ bảo tôi nhớ lầm sao? À, hình như cậu giống như chưa từng nói thế, cậu nói chính là: Tôi thích một người tên là Lê Đông, chỉ cần nhìn thấy đôi mắt của cô ấy, tôi liền sẽ không muốn giết người, tôi chỉ nghĩ xem cô ấy bị tôi đâm chết, không biết máu thịt của cô ấy trông như thế nào.”

Lê Đông quỳ gối ở cửa phòng nghe lén, bị lời này dọa đến mức đổ cả một thân mồ hôi lạnh.

Cô nằm sấp trên mặt đất, đôi mắt trợn tròn kinh hãi, tim đập nhanh mất khống chế, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống từ trán.

Đúng lúc này, cửa sổ trong phòng ngủ vang lên một tiếng.

Lê Đông đột nhiên quay đầu, nhìn thấy một bàn tay người vươn tới từ bệ cửa.

Chờ một lúc sau đó, đầu Trang Hạ thò ra từ phía dưới, cô khó khăn mà vịn cửa sổ, ngoắc tay với cô, dưới chân dẫm lên Trang Trình Viêm lung lay sắp đổ.

Trang Trình Viêm mũi chân chơi vơi bám víu lấy khe hở của gạch vách tường, trên vai khiêng Trang Hạ, mặt đều nghẹn đỏ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chịu không nổi mất, đầu ngón chân sắp đứt rồi!”

Lê Đông chạy đến bên cửa sổ, nước mắt lưng tròng gọi một tiếng chị.

“Đừng chị, mau xuống dưới, trước đưa chị đi.”

Trang Hạ leo xuống từ trên người Trang Trình Viêm, anh lại tay không bò tường, dẫm lên tường đẩy cửa sổ ra, vươn tay hướng về phía Lê Đông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận