Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi rất nhớ chị.”
________________

Trong khi đó, Thôi Hiểu vẫn đang chơi trò mèo vờn chuột với Hồ Dương. Cô đi theo anh vào vườn nho. Trời tối, không gian tĩnh mịch. Hồ Dương cầm đèn pin đi trước, Thôi Hiểu lén lút đi sau. Thấy một chùm nho lủng lẳng, cô kiễng chân, lè lưỡi ra ngắt một quả.
Ánh đèn pin đột ngột chiếu thẳng vào mặt.
“Mau tắt đèn đi!” Cô nhai quả nho, vị chua chát lan ra.
Hồ Dương không tắt, ngược lại còn giơ cao hơn. Thôi Hiểu bực mình, lao tới định giật lấy. Anh ta cao hơn cô cả một cái đầu, cô với không tới.
Thôi Hiểu nhếch môi. Cô kiễng chân, bất ngờ cắn lấy môi anh. Hồ Dương sững sờ. Cô dùng lưỡi đẩy quả nho chua loét còn đang ngậm dở vào miệng anh.
Anh vội vàng nghiêng đầu nhổ ra.
Thôi Hiểu lau mép, cười khiêu khích, “Ngon không?”
Hồ Dương nhìn cô chằm chằm. Người phụ nữ này ngông cuồng, giàu có, và coi anh như một món đồ chơi mới lạ. Ánh mắt cô không phải là si tình, mà là khao khát chinh phục.
“Về sau cô đừng đến đây nữa.” Anh lạnh lùng nói. “Loại người như cô muốn tìm đàn ông thế nào mà chẳng có. Lãng phí thời gian ở chỗ tôi làm gì.”
“Vậy anh ngủ với tôi một đêm đi.” Thôi Hiểu áp sát vào người anh, ngón tay mân mê cơ ngực rắn chắc, “Biết đâu làm xong tôi lại thấy chán. Anh biết không? Tôi đang nứng cực kỳ.”
Hồ Dương đẩy tay cô ra.
“Sao vậy?” Thôi Hiểu cười cợt, “Chỗ đó bị liệt à? Hay xuất tinh sớm? Hay chỉ được 2cm? Ha, nếu không đụ được thì phải nói sớm chứ, ngày mai tôi nói lão Hà cho anh nghỉ việc.”
Hồ Dương đột ngột quay lại. Ánh mắt anh hằn lên tơ máu. Anh nghiến răng, gằn từng chữ: “Có tin tôi đụ chết cô không?”
Thôi Hiểu cười lớn, “Có bản lĩnh thì cứ thử xem. Đừng có chỉ biết nói mồm.”
Hồ Dương tắt đèn pin, nắm chặt tay cô lôi đi xềnh xệch. Anh kéo cô về khu ký túc xá của nhân viên. Mấy người đồng nghiệp đang đánh bài ngoài sân thấy cảnh đó đều sững sờ. Anh đạp cửa phòng mình, ném cô vào trong.
“Hồ Dương, đó không phải bạn ông chủ sao?” Có người lo lắng hỏi.
“Lượn đi, fuck! Không cần các người quan tâm!” Giọng Thôi Hiểu từ trong phòng vọng ra.
Cánh cửa đóng sầm. Tiếng quần áo bị xé toạc vang lên, lẫn trong tiếng chửi rủa của cô: “ĐM, anh không thể nhẹ tay hơn à, rách hết đồ của tôi rồi!”
Trong bóng tối, Hồ Dương lột sạch đồ cô. Khi tay anh chạm đến bên dưới, anh khựng lại. Đó không phải quần lót bình thường, mà chỉ là một sợi dây mỏng mảnh.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận