Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lướt qua Rina bắt lấy cổ áo hắn, vóc dáng Hi Dư so với hắn lùn hơn, sức lực càng không thể so với hắn, vừa xoay người đã bị Hoà Uyến ấn ngã xuống dưới thân, bị hắn đá đến xương cốt như muốn vỡ ra!

“ Rầm!”

Hắn giận trông giống như một con trâu điên vậy, hai mắt còn phiếm hồng, trừng mắt nhìn Rina đang quỳ gối, giơ tay lên muốn cho cô một quyền!

Nắm tay giơ lên giữa không trung, bản năng khiến cô vội rụt bả vai lại, một quyền làm dừng ở trước mặt cô.

“ Em hật là tiện nha! Gia con mẹ nó so ra còn kém so với một thằng bệnh tâm thần sao? Ai cho em cái bản lĩnh đó! Gia nói cho em biết, hôm nay nếu em không thay đổi cộng sự cho gia, gia mẹ nó đánh chết em! Dù bị xích sắt trói chặt chết thì gia cũng phải đánh chết em!”

Cô vẫn giữ biểu tình đó. Giống như một người gỗ không có bất kỳ tình cảm tồn tại nào, đứng thẳng lưng nhìn chằm chằm hắn, tựa như đang xem xét một vật phẩm, không hiểu trong lòng cô rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì, từ trong ánh mắt chỉ có thể nhìn thấy một mảnh đơn thuần.

“4301.”

“ Mẹ nó đừng có kêu gia!”

Đôi mắt hắn phiếm hồng, đầu mũi cũng đỏ ửng, chỉ vào cô hỏi: “ Rốt cuộc cuối cùng thì em chọn ai! chọn ai làm cộng sự! Gia thật sự tức giận rồi ! Nói, nói, nói nhanh lên a! Mẹ nó nói đi!”

Mỗi một câu nói của hắn, đều là cầu cô chọn mình.

Nhưng loại người này thật ngu xuẩn, ngu xuẩn đến mức người ta có thích cũng không dám nhận.

“Hòa Uyên!”

Chu Bắc Dịch nắm lấy cổ áo hắn, chân dài của hắn khuỵu, toàn bộ cơ thể hạ xuống, hung hăng quỳ xuống trên sàn nhà, cùng cô nhìn thẳng .

“ Đem chìa khóa của Rina giao ra đây!Còn ở đây phát điên cái gì?”

“Tôi…con mẹ nó……Không giao!”

“ Cậu cảm thấy cậu có thể ngoan cố tới khi nào?”

Trong ánh mắt hắn chứa nước mắt chảy ra, chìa khóa từ đầu đến cuối đều được hắn nắm chặt trong lòng bàn tay.

Mở tay ra trực tiếp hướng vào miệng mình đưa chìa khóa vào.

“Hòa Uyên!”

Chu Bắc Dịch bẻ miệng hắn ra lại bị hắn ngăn lại, liều mạng đè chặt yết hầu dùng sức nuốt xuống. Đây chính là cách dùng yết hầu để ép đồ vật nuốt xuống, gây khó chịu nơi thực quản, hắn đau đến mức cong người lại,ôm lấy ngực ho khụ khụ.

“ Mẹ nó, cậu nuốt thật sao!” Chu Bắc Dịch bóp chặt mặt hắn rống lên.

Hắn còn cố ý khoe khoang hơn, hắn há to miệng, nâng đầu lưỡi lên cho hắn xem.

“ Thế nào!”

“Cậu cho rằng cậu nuốt nó xuống thì có ích lợi gì, tôi liền không có chìa khóa sao?”

Nói xong liền nắm lấy cổ áo hắn kéo ra bên ngoài, Hòa Uyên ngồi dưới đất bị hắn kéo đi, cười lạnh một tiếng rồi trừng mắt nhìn Rina, giơ ngón giữa ra với cô, ngón tay thon dài dựng đứng thẳng thắn, cắn răng mấp máy mấy lời, dùng khẩu hình cũng xem thực nhanh.

Hắn nói: Chờ gia đến giết chết em!

Hi Dư từ trên mặt đất ngồi dậy, vặn vẹo chiếc cổ đầy đau đớn để cho nó hoạt động trở lại, làn da tái nhợt phục hồi lại khí sắc, trên má cũng nổi lên vài tia hồng nhuận.

308 cười: “Nhìn dáng vẻ này có lẻ có khi không chiếm được chìa khóa đâu, tên kia là người điên, so với cậu còn điên hơn.”

“ Nếu hắn không có đặc quyền, nhất định sẽ bị đưa vào cùng trong học viện của chúng ta !”

Hi Dư nắm lấy tóc của Rina, buộc cô quay đầu lại đối diện với mình, nhìn vẻ mặt cô đau đến nhắm mắt lại.

“ Chị à!Chị đừng có cho là tôi không có biện pháp thao bức chị, không cần phải đắc ý, vênh váo quá sớm ha!”

Ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa lần thứ hai.

Hi Dư ngẩng đầu lên nhìn lại, nhìn thấy trong tay Chu Bắc Dịch cầm Đai Trinh Tiết, lạnh nhạt ném xuống trước mặt hắn: “Mặc vào.”

“ Thật sự nuốt xuống rồi.”

Tưởng Tự Trạc có cảm giác hận sắt rèn không thành thép, trừng mắt nhìn hắn, bác sĩ nhìn về phía hắn nói: “Trường hợp này, phải ra bên ngoài xem sao, nơi này của chúng ta không có công cụ đem dị vật lấy ra, mà bây giờ yêu cầu phải nhanh chóng lấy ra mới được, bằng không nó sẽ ma xát với thành ruột.”

“ Em vừa lòng chưa? Hả?”

Hòa Uyên giống như không có việc gì ngồi ở chỗ kia hậm hực: “Những lời này hẳn là phải để cho gia tới hỏi mới đúng, nếu không cho gia cùng Rina làm cộng sự, gia sẽ lại nuốt thêm một ngàn chìa khóa như thế này!”

Đầu bị anh hắn không nhẹ không nặng đánh một cái, kéo tóc liền đem hắn từ trên giường bệnh túm lên: “Đi! Hiện tại liền mang em tới bệnh viện, anh thực muốn nhìn xem em còn có thể đưa ra chiêu gì nữa, có phải đem chính mình dày vò đến chết em cũng đều nguyện ý đúng không!”

Da đầu Hòa Uyên bị anh hắn túm đau, nhưng hắn cũng không nói gì, tính tình quật cường vẫn luôn đi theo về phía trước , vừa ra cửa liền nhìn thấy Chu Bắc Dịch đang đứng ở nơi đó dựa lên tường . Hòa Uyên không phục trừng mắt nhìn hắn, vừa đi vừa chỉ vào hắn mắng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận