Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Yên Yên… Chỗ này của anh sưng lên rồi…” Tiêu Dật Việt lau sạch cho Diệp Yên Yên thì nhẹ nhàng ôm cô đi vào trong phòng ngủ, đặt cô lên chiếc giường lớn mềm mại. Tiêu Dật Việt thực sự đã đánh giá quá cao sức chịu đựng của mình, đứng trước Diệp Yên Yên, lúc nào du͙© vọиɠ cũng chiến thắng lý trí. Anh chĩa thẳng dươиɠ ѵậŧ đã cương cứng của mình vào bụng cô, bắt đầu cọ xát.
“Em… Em đau…” Diệp Yên Yên bị chơi đùa đến mức không còn chút sức lực nào, nhất là phần dưới đã bị chàng trai đâm đến mức sưng đỏ và nát bấy, cảm giác vừa đau vừa nhức khiến cô không thoải mái chút nào.
“Vậy Yên Yên dùng chỗ này giúp anh có được không… Nếu không thì anh khó chịu lắm…” Tiêu Dật Việt cũng biết phần dưới của cô sưng tấy không nhẹ, anh cũng không nỡ bắt nạt cô thêm. Tiêu Dật Việt một tay vuốt ve dươиɠ ѵậŧ sưng tấy của mình, một tay vuốt ve đôi môi đỏ mọng của cô.
“Yên Yên tốt nhất trên đời, giúp anh được không…” Tiêu Dật Việt khẽ cắn nhẹ vành tai thiếu nữ, cúi đầu thì thầm vào tai cô, dùng giọng nói trầm khàn dỗ dành cô. Nhìn thấy cô ngượng ngùng gật đầu, anh lập tức hưng phấn nằm thẳng ở trên giường, chờ đợi sự chăm sóc của cô.
Diệp Yên Yên mím môi nhìn dươиɠ ѵậŧ cương cứng của chàng trai. Thứ đó của anh quả thực rất to, to bằng một cánh tay trẻ con, cô thực sự khó hiểu không biết tại sao tiểu huyệt của cô lại có thể chứa đựng được một thứ to lớn đến mức này.
Mà nó còn có thể tiến vào một cách rất dễ dàng…
“Yên Yên, nhanh lên một chút…” Tiêu Dật Việt vươn tay xoa nhẹ mái tóc mềm mại của cô, bắt đầu không kiên nhẫn thúc giục. Diệp Yên Yên chống tay lên đùi anh, bắt đầu vụng về thè lưỡi ra liếʍ qυყ đầυ nhạy cảm của Tiêu Dật Việt.
Đến khi dươиɠ ѵậŧ của anh bị cô trêu chọc dựng đứng lên thì Tiêu Dật Việt mới bắt đầu giảng giải cho cô phải làm như thế nào. Diệp Yên Yên khéo léo ngậm lấy thứ to lớn của anh vào trong miệng, không dám chạm răng vào nơi đó, đầu lưỡi trúc trắc không có chút kỹ xảo nào, nhưng chỉ cần như vậy cũng đủ để khiến cho Tiêu Dật Việt không nhịn được mà thở dốc…
“Ưʍ… Đừng dùng răng cắn…” Tiêu Dật Việt bị đau khẽ hít sâu một hơi, giọng nói trầm khàn khiến cho gương mặt xấu hổ của thiếu nữ càng đỏ bừng hơn.
Bàn tay trắng nõn của Diệp Yên Yên không biết phải làm gì, cô bắt đầu nhẹ nhàng xoa nắn tinh hoàn nhạy cảm của chàng trai. Tiêu Dật Việt ngửa đầu ra sau, nhắm mắt tận hưởng kɧoáı ©ảʍ mà cô mang lại.
Diệp Yên Yên cố gắng ngậm lấy dươиɠ ѵậŧ của anh sâu nhất có thể, côn ŧᏂịŧ to lớn đâm sâu vào cổ họng, khiến cô mấy lần không nhịn được mà ho khan.
“Lớn… lớn quá…” Hai mắt Diệp Yên Yên lấp lánh nước, dáng vẻ đáng thương nhìn Tiêu Dật Việt khiến anh lại muốn bắt nạt cô nhiều hơn: “Yên Yên ngoan… Sắp được rồi… Tiếp tục đi…” Tiêu Dật Việt khàn giọng an ủi cô, dẫn dắt cô tiếp tục liếʍ.
Diệp Yên Yên không còn cách nào khác, chỉ có thể tiếp tục liếʍ láp nơi đó của anh. Tiêu Dật Việt bắt đầu thở dốc, thỉnh thoảng còn phát ra những tiếng rêи ɾỉ. Cô biết anh sắp không nhịn được nữa rồi, càng cố gắng ra sức mυ”ŧ mát hơn.
“Ưm!!!” Một lát sau, chàng trai hưng phấn thở hổn hển, không chịu nổi kí©ɧ ŧɧí©ɧ do thiếu nữ mang lại. Anh nắm chặt lấy cánh tay cô, thân thể run rẩy không ngừng, đồng thời bắn hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng hổi vào trong miệng cô…

Bình luận (0)

Để lại bình luận