Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em kéo anh làm gì, anh còn đang muốn nghe nữa.” Sau khi đi ra, anh cùng Trần Hương lên lầu hai: “Bà nội em kể hồi nhỏ em rất hay khóc nhè.”

Trần Hương đỏ mặt cãi lại anh: “Em đâu có khóc.”

“Bất quá chỉ có trên giường mới khóc thôi.” Liêu Thuân mở cửa.

Mặt Trần Hương lại đỏ lên, cô đi vào phòng không để ý tới anh nữa.

Liêu Thuân tùy ý quét mắt một chút, phòng đã được Trần Hương quét dọn sạch sẽ, trên bàn còn có ngọn đèn kinh khí cầu đang sáng mà anh đã mua, nhưng mà nó đã xẹp mất rồi.

Liêu Thuân lại đi tới một gian phòng khác, bên trong có một cái tủ treo rất nhiều quần áo, bên trái là của cô, bên phải… đều là của anh.

Khi ở khu phố sầm uất, anh đã mua rất nhiều, giá cả đều là 100 tệ 3 hoặc 4 cái, Trần Hương đã giặt giũ nó sạch sẽ rồi treo hết lên đây, khi ấy anh nói bận việc xong sẽ mặc cùng với cô, cô liền nghiêm túc treo hết cả để chờ anh.

Ngực Liêu Thuân nóng hầm hập, xoay người ra ngoài tìm Trần Hương, cô đang bận rộn trong bếp.

Anh bận rộn cả buổi trưa nên bây giờ cũng chưa ăn gì, Trần Hương vội làm thịt kho tàu cho anh, khi xe dừng trước cửa siêu thị, anh thấy cô đỏ mặt đi xuống mua đồ, anh nghĩ rằng cô muốn mua băng vệ sinh, không nghĩ rằng cô mua thịt ba chỉ cho anh.

Cô vì tiết kiệm nên cả ngày không dám bật điều hòa, nhưng cô không tiếc tiền mua thịt cho anh.

Giờ phút này khi anh đứng trước cửa phòng bếp, ý cười tràn đầy khi cô vì anh mà làm món thịt kho tàu.

Sau khi ăn xong, Trần Hương đi rửa chén, Liêu Thuân đi tắm.

Điện thoại của anh reo lên, mấy người anh em của anh nghe nói anh sắp kết hôn, ai nấy đều gọi để xác nhận, sau khi tắm rửa xong mở ra group trên Wechat, mở video cùng mọi người nói chuyện.

Sofa đã được bọc mới, Trần Hương mua drap bọc sofa màu hồng nhạt, anh em của anh liếc mắt nhìn thấy bộ ghế màu hồng nhạt kia, cười muốn bệnh: “Liêu thiếu gia đang ở đâu đấy?”

Liêu Thuân rất ung dung thoải mái, nửa người trên không có mặc áo, lộ ra cơ ngực cùng cơ bụng rắn chắc, anh ngả nửa người ra sofa, giọng nói lười nhác: “Ở nhà.”

“Nhà nào thế?” Cả đám thấy anh không có biểu cảm gì, không khỏi chấn động: “Mẹ nó, không phải là ở thị trấn đó chứ?”

Liêu Thuân không phản bác.

Bọn họ lại trò chuyện vài phút, Liêu Thuân nói bọn họ khi đó thì đến dự, đám cưới sẽ đãi tiệc ở trong thị trấn luôn, mấy anh em nói đãi tiệc trong thị trấn thì khó coi quá, tổ chức ở nước ngoài đi, hay là ở đảo, Jeju* gì đó, còn có giáo đường nữa, muốn cái gì thì có cái đó, tùy ý chọn.

(Jeju: đảo Jeju, thuộc tỉnh Jeju, Hàn Quốc)

“Bà xã của tôi muốn đãi tiệc ở thị trấn.” Liêu Thuân nhướng mày: “Nghe theo vợ.”

“Đệt!” Mọi người đồng thanh hô: “Mẹ nó đây là Liêu đại thiếu gia à?”

“Không phải chứ? Vợ đã quản chặt, giờ còn là thê nô cho vợ? Mẹ nó, Liêu Thuân ông tỉnh lại đi.”

Liêu Thuân cười sặc: “Ông lăn mẹ đi, ông đây rất tỉnh nhé!”

Trần Hương tắm rửa xong đi ra, mặc bộ đồ ngủ ngắn, lộ ra cánh tay chi chít những dấu vết ái muội, Liêu Thuân nhìn video: “Được rồi, bà xã tôi tắm xong rồi, đi ngủ trước.”

Mấy anh em đầu dây đối diện nổi hết cả da gà, mắng chửi vài câu thì điện thoại đã cúp.

Trần Hương đỏ mặt nhìn anh, Liêu Thuân cất điện thoại rồi đi đến trước mặt cô, bế ngang người cô lên rồi vào phòng ngủ, cả người trên của anh không có mặc gì, da thịt trần trụi dán trên người cô, cảm giác vừa nóng vừa cứng.

Hai người mặt đối mặt ôm nhau, Trần Hương nhỏ giọng nói chuyện với anh, trên mặt hơi cười nhẹ, Liêu Thuân im lặng lắng nghe cô nói, ánh mắt vẫn luôn dõi theo chăm chú vào cô.

Trần Hương kể sáng nay khi đang nhập hàng thì gặp được một chuyện, Vương Chiêu Đệ lái xe suýt đụng vào người ta, cô ấy không nhận lỗi nên cùng một người đàn ông nọ tranh chấp, cô ấy nói mình dừng xe đúng lúc, là người kia tự đâm đầu vô xe, người kia mắng cô ấy có bệnh, sau đó hai người họ trở vào siêu thị, Vương Chiêu Đệ cùng cái người đó thêm Wechat lẫn nhau, hẹn buổi tối choảng nhau tiếp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận