Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hồi Kết Viên Mãn Và Cơn Say Tình Ái
(Viết tiếp diễn biến sau màn cầu hôn trên du thuyền)
Chiếc váy dạ hội đắt tiền bị Mạnh Phù Sinh không thương tiếc xé toạc, vứt xuống sàn cabin. Diêu Đinh đứng đó, trần trụi dưới ánh đèn vàng ấm áp, trên ngón tay là chiếc nhẫn kim cương lấp lánh – vật duy nhất còn lại trên người cô.
“Vợ của anh… em đẹp quá.” Mạnh Phù Sinh say mê ngắm nhìn cơ thể hoàn hảo của vợ sắp cưới. Hắn tiến lại, ôm lấy eo cô, kéo sát vào người mình. Hơi nóng từ cơ thể hắn truyền sang cô, thiêu đốt mọi lý trí.
“Phù Sinh… yêu em đi…” Diêu Đinh chủ động vòng tay qua cổ hắn, nhón chân hôn lên môi hắn, đôi môi anh đào hé mở mời gọi.
Sự chủ động hiếm hoi của cô như giọt nước tràn ly, đánh sập bức tường kiềm chế cuối cùng của Mạnh Phù Sinh. Hắn gầm lên một tiếng trầm thấp, bế xốc cô lên, đặt lên chiếc bàn gỗ lớn giữa phòng.
Hắn không cởi hết quần áo của mình, chỉ tháo thắt lưng, cởi quần, để lộ vũ khí hùng dũng đang căng cứng đến cực điểm. Hắn muốn cô nhìn thấy hắn khao khát cô đến mức nào.
“Nhìn đi, nó đang điên lên vì em đây này.” Hắn cầm tay cô, đặt lên “người anh em” nóng hổi, giật nảy từng hồi của mình.
Diêu Đinh đỏ mặt nhưng không rụt tay lại. Cô tò mò vuốt ve, cảm nhận sự cứng rắn, nóng bỏng và mạch đập mạnh mẽ dưới lớp da mỏng. Bàn tay nhỏ bé, mềm mại của cô mang lại sự kích thích chết người cho Mạnh Phù Sinh.
“Ư… em hư quá…” Hắn rên rỉ, không chịu nổi nữa, gạt tay cô ra, tách rộng hai chân cô, chen vào giữa.
Hắn nâng hông cô lên cao, nhìn thẳng vào mắt cô: “Đinh Đinh, nhớ kỹ khoảnh khắc này. Từ nay về sau, em vĩnh viễn là người của Mạnh Phù Sinh, dù sống hay chết, em cũng không được rời xa anh.”
“Vâng… em là của anh… mãi mãi…” Diêu Đinh nhìn sâu vào mắt hắn, khẳng định lời thề nguyền.
Mạnh Phù Sinh thúc mạnh vào, lấp đầy cô trọn vẹn. Cảm giác được hòa làm một khiến cả hai cùng run rẩy vì khoái cảm. Hắn bắt đầu di chuyển, nhịp nhàng nhưng mạnh mẽ, sâu và dứt khoát. Mỗi cú chạm đều chạm đến tận cùng tâm hồn.
“A… Phù Sinh… sâu quá… sướng quá…” Diêu Đinh rên rỉ, âm thanh kiều mị vang vọng trong không gian kín đáo. Cô quắp chặt chân vào hông hắn, móng tay cào nhẹ lên lưng hắn, để lại những vết xước đầy tình thú.
Mạnh Phù Sinh cúi xuống, ngậm lấy một bên ngực cô, mút mát, trêu đùa đầu ti đã cứng đờ. Tay kia hắn luồn xuống dưới, tìm đến điểm G nhạy cảm bên trong, kết hợp với động tác ra vào tạo nên cơn sóng khoái cảm dồn dập tấn công Diêu Đinh.
“Gọi chồng đi em…” Hắn thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai cô.
“Chồng… chồng ơi… ưm… yêu em…” Diêu Đinh ngoan ngoãn gọi, tiếng gọi ngọt ngào như mật rót vào tai khiến Mạnh Phù Sinh phát cuồng.
Hắn tăng tốc độ, điên cuồng thúc đẩy. Tiếng va chạm xác thịt bạch bạch vang lên dồn dập, hòa lẫn tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc, tiếng sóng biển vỗ vào mạn thuyền tạo nên bản giao hưởng hoan lạc tuyệt đỉnh. Du thuyền dập dềnh trên sóng nước, và trong cabin, hai cơ thể cũng dập dềnh trong biển tình.
Khi cả hai cùng đạt đến đỉnh cao, Mạnh Phù Sinh gầm lên, trút hết tinh hoa của mình vào sâu trong cơ thể cô. Diêu Đinh co giật, hét lên một tiếng thất thanh, cả người cô cong lên, rồi mềm nhũn rũ xuống trong vòng tay hắn.
Họ nằm ôm nhau thở dốc, mồ hôi ướt đẫm hòa quyện vào nhau. Mạnh Phù Sinh hôn nhẹ lên tóc mai ướt đẫm của cô, thì thầm: “Anh yêu em.”
“Em cũng yêu anh.” Diêu Đinh mỉm cười, nép vào lòng hắn, chìm vào giấc ngủ bình yên nhất cuộc đời.
Bên ngoài, biển Caspi vẫn rì rào hát khúc tình ca, những vì sao vẫn lấp lánh chứng giám cho tình yêu vĩnh cửu của họ. Cuộc đời phía trước có thể còn nhiều sóng gió, nhưng chỉ cần có nhau, họ sẽ vượt qua tất cả. Đây không phải là kết thúc, mà là khởi đầu đó à.

Bình luận (0)

Để lại bình luận