Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hư… Hực hực hực…” Hơi thở Húc Liệt Phong có chút gấp gáp nặng nề.
Hắn kéo bỏ tấm vải mỏng manh che đậy thân thể yêu kiều vũ mị, bàn tay trái ve vuốt lần mò xoa xoa nắn nót đỉnh đồi tròn căng co giãn đung đưa, mềm mại của nàng không quá lớn chỉ vừa đủ lòng bàn tay hắn bao trọn bóp nhồi, mềm mịn mát lạnh vô cùng thỏa mãn.
“Ứ… Ứ… Ưm ưm ưm… Ư ư ư…”
Trên dưới đều bị Húc Liệt Phong lung tung xoa nắn giày vò khiến nàng vô cùng khó chịu ủy khuất. Nàng muốn khóc lại không dám khóc.
Muốn mím môi chặn lại âm thanh rên ɾỉ xấu hổ phát ra lại bị môi lưỡi của hắn chiếm đóng loạn hôn loạn mút không mang theo chút kỹ xảo nào.
“Hư… Hừm…Hực hực…”
Cụp… Húc Liệt Phong đá mũi chân vào cơ quan đang nhô ra nâng lên chân trái Hạ Liên.
Cạch… Lạch cạch… Vòng trói lấy cùm chân trái nàng lập tức tháo bung lập tức ẩn xuống mặt giường thẳng đứng.
“Ứ Ứ ư ư ư…” Hạ Liên hoảng hốt, thân thể bị trói đứng hình chữ X của nàng bị mất đi một chỗ dựa có chút mất thăng bằng.
“Nàng tự giơ cao chân lên, dùng tay trái nắm giữ lấy cổ chân mình ” Húc Liệt Phong ra lệnh, nàng vốn dĩ vô cùng dẻo dai, hắn biết tư thế này nàng thực hiện vô cùng dễ dàng.
Hạ Liên mím môi nén lại tiếng khóc, đôi mắt rưng rưng không dám nhìn Húc Liệt Phong, nàng chầm chậm nâng cao chân trái thẳng tắp áp cổ chân vào bàn tay trái đang bị trói của mình tự dùng sức giữ lấy.
“Ô ô ô… Hức hức hức….” Nơi tư mật hoàn toàn bị tư thế dang thẳng chân này bại lộ trước mắt hắn, nàng vô cùng ủy khuất nức nở khóc lên vài tiếng liền tự ý ngậm chặt môi ngăn lại âm thanh đáng thương của mình.
Hạ Liên nhắm khép lại đôi mắt đẫm nước, cố giữ vững tư thế của chính mình.
“Á….. Ứ… Ứ Ứ Ứ…. Ô ô ô… Ứ ư ư ư….” Lỗ nhỏ non nớt hồng phấn xinh đẹp vừa bại lộ ra giữa không khí liền bị bàn tay chai nhám của Húc Liệt Phong giày vò day day chọc chọc vào khe rãnh mong manh chưa từng có người ghé thăm.
“Sao lại mềm mịn thế này hả? Sao lại có thể non nớt đến mức này? Gậy thịt của ta thọc vào thì nó sẽ nứt toạc rách bươm ra mất ” Húc Liệt Phong giọng khàn khàn, áp môi hôn mút cắn nghiến lên chiếc cổ xinh đẹp thơm hương sữa mát lạnh của nàng.
“Hức… Phong Ta xin chàng Đừng làm vậy mà ” hạ Liên bất lực ngửa đầu, ánh mắt đau thương nhìn lên trần nhà cầu khẩn.
“Xưng nô tì Ta mua nàng về từ chợ nô lệ, nàng chính là tiện nô, tiện nô dám bỏ rơi chủ nhân để gả cho tên tướng quân hèn nhát đó Hắn chết rồi biết sao? Chính ta đã chặt bay đầu hắn Hahaha ” Ánh mắt Húc Liệt Phong hằn đỏ, hắn đứng ngay người cay đắng phẫn nộ đưa mắt nhìn vào đôi mắt đẫm nước của nàng.
“Ta không gả cho hắn Cha ta thất thế hắn liền từ hôn Ta không có gả cho hắn ” Nàng cũng không muốn gả cho hắn, nàng yêu Phong. Làm sao nàng lại nguyện ý gả đi cho kẻ khác cơ chứ?
“Nàng là tiện nô hiểu sao? Là nô tì Còn dám gọi tên ta?”
Bộp bộp bộp… Hắn giận dỗi vỗ vỗ lên môi huyệt kiều nộn ửng đỏ vì bị giày vò của nàng.
“Ứ Ứ Ứ ư ư ư… Ô ô ô… Phong Ta không phải nô tì Ta không có bán thân Ta là bị bọn chúng bắt cóc trên đường bị lưu đày ”
“Vết thương trên mặt và trên trán là nàng cố ý tạo ra để tránh bị đưa vào thanh lâu?” Húc Liệt Phong híp mắt nguy hiểm nhìn vết thương vừa lên da non khắp mặt mũi nàng.
“Ta không còn cách nào khác Phong Ngoài kia thật đáng sợ Thế giới thật đáng sợ Ô ô ô…” Không ai có thể bảo vệ nàng, không có một ai đối xử tốt với nàng.
“Ta đang muốn thọc nát lỗ nhỏ của nàng Cái lỗ nhỏ non nớt này này ” Hắn vỗ tay bộp bộp bộp lên môi huyệt dần dần sưng đỏ của nàng.
“Ta không đáng sợ sao hả?” Húc Liệt Phong nghiến răng ra vẻ hung ác híp mắt nguy hiểm thăm dò.
“Ta thà rằng bị chàng thọc nát Phong Ô ô ô… Nữ nhân không phải đều bị nam nhân thọc nát sao? Ta thà rằng trao cho chàng Ta không muốn bị đám người ghê tởm ngoài kia chạm vào Ô ô ô…” Nàng ủy khuất khóc lên, thân hình yêu kiều run rẩy vô cùng đáng thương, giọt nước mắt lăn dài trên má.
“Nàng không nghĩ ta là kẻ lang thang không nơi nương tựa, bắt nàng về nhốt trong hầm tối để ngày ngày hành hình tra tấn mua vui à?” Hắn bất giác đưa ngón tay ve vuốt giọt nước mắt của nàng.
“Cái đống hình cụ treo trên tường của chàng đều làm bằng ngọc thạch cao cấp mạ vàng Ô ô ô…” Có ai nghèo mà như hắn sao? Nàng thấy hắn giết cả chục kẻ bắt cóc nàng đem rao bán ở chợ đen. Cả chục người hắn đều không thèm chớp mắt mà chém bay sạch đầu bọn chúng, ô ô ô…
“Rồi không chịu xưng nô tì à? Cái đồ nô lệ cứng đầu?” Hắn nghiến răng càng tỏ ra hung ác hùng hổ với nàng.
“Chàng là giết người cướp ta Chàng không cómột xu nào ra mua ta Chàng là tên cướp Đại Ma Vương Đại Sơn Tặc Đừng có mà mong ta làm nữ nô cho chàng Ô ô ô…” Nàng gào lên gây với hắn, nhưng âm thanh lại thỏ thẻ vô cùng ngọt ngào đáng yêu.
“Thế giờ muốn làm gì? Áp trại phu nhân?” Húc Liệt Phong nhếch môi cười, cúi đầu áp môi mút lấy giọt lệ trên má nàng, vật nhỏ của hắn vẫn cứ đáng yêu như vậy đấy.
“Ta ngoan ngoãn cho chàng thọc lỗ nhỏ, ta sinh tiểu sơn tặc cho chàng Đổi lại chàng chỉ có mỗi mình ta thôi Yêu mỗi mình ta thôi Được sao? Phong ” Ánh mắt nàng đượm nước rưng rưng nhìn vào đôi mắt thâm tình của Húc Liệt Phong.
“Chậc Cái giá quá lớn cho một nữ nô hả? Còn muốn một mình độc sủng à? Nàng thừa nhận nổi hình cụ hoan ái treo khắp căn phòng này sao hả? Mình nàng?” Hắn nhếch nhếch mày châm chọc.
“Ta sống 18 năm, chưa có nỗi đau nào ta chưa từng trải qua cả Nói cho chàng biết, thân thể này từ nhỏ là bị đòn roi nuôi lớn Xương cốt dẻo dai là vì chịu đựng cường lực uốn nắn tạo nên Vết thương hiện tại vừa kéo da non khắp người đều là do ta tự tạo ra để sống sót giữa bầy sói tham lam gian ác…”
“À… Há… Nhưng cái lỗ nhỏ của nàng Chưa dùng qua nên nàng sẽ không hiểu được nó thống khổ đến mức nào đâu bảo bối ” Cái đồ ngốc này Nói nữa ngày chỉ là vết thương da thịt.
“Ta sống trong phủ bao nhiêu năm Nghe bọn họ khóc la quen rồi Cũng chẳng có gì ghê gớm Như chó cắn qua vậy thôi Rồi họ cũng liền tung tăng đấu đá tranh sủng như thường á ” Nàng tự tin đầy mình.
“Ừ thì chó cắn ” Hắn cũng lười so đo với nàng Nàng bảo chó cắn thì hắn cứ làm chó đi vậy So sánh được Đại Hãn sủng hạnh giống như chó cắn thì chắc có mỗi mình nàng, hừ.
“Vậy giờ ta có thể làm áp trại phu nhân sao?” Nàng chớp chớp đôi mắt tròn to đầy linh động nhìn hắn, nàng biết hắn rất thương nàng. Là người duy nhất trên thế gian này thật lòng yêu thương nàng.
“Du͙c vọng của ta rất lớn, Ta sợ….” Sợ nàng chưa gì đã cắm đầu chạy mất hắc hắc hắc.
“Ta còn không sợ, chàng sợ gì?” Nàng bĩu môi khinh thường.
“Nàng lật mặt thật giỏi Được rồi để ta xem áp trại phu nhân của ta có chịu qua nổi một canh giờ không đã Hừ…” Húc Liệt Phong lườm nàng, trực tiếp quỳ ngồi úp mặt vào nơi tư mật non nớt tinh xảo.
“Cái gì mà một canh giờ? Á…………Aaaaaaaaaaaa…. Chàng làm gì vậy? Ô ô ô… Đừng mà Phong Ô ô ô….”

Bình luận (0)

Để lại bình luận