Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lửa Dục Nơi Căn Hộ Thuê
Hứa Khả dọn ra ngoài ở riêng.
Cô nói dối Từ Mỹ Lan là để tiện cho việc học lại, nhưng thực chất là để thoát khỏi cái lồng son nhà họ Tiêu, và cũng để… thoát khỏi Chu Đại. Nhưng sự tự do đó thật nhàm chán.
Cô nằm dài trên chiếc giường thuê rẻ tiền, trong căn hộ chung cư cũ kỹ, chơi game. Cô đang lập đội với Lục Hàng.
“Hứa Khả, cậu đỡ chiêu hay quá!” Giọng Lục Hàng vang lên trong tai nghe, đầy phấn khích.
“Bình thường thôi,” cô cười, nhưng mắt đang lơ đãng nhìn trần nhà.
Đúng lúc đó, điện thoại báo có cuộc gọi đến. Là Chu Đại.
Hứa Khả giật mình, vội vàng tắt mic game. “Em nghe.”
“Em đang làm gì?” Giọng hắn trầm thấp, đầy uy quyền.
“Em… em đang học bài.” Cô nói dối.
“Học bài?” Hắn cười khẩy. “Học bài mà có cả tiếng thằng đực rựa nào xen vào à? Em tắt game đi.”
Hứa Khả lạnh sống lưng. “Sao… sao anh biết?”
“Anh đang ở dưới nhà em.”
Hứa Khả hoảng hốt, cuống cuồng tắt game, chạy ra ban công. Chiếc xe màu đen quen thuộc đỗ ngay dưới ánh đèn đường. Hắn đang đứng dựa vào xe, ngửa đầu hút thuốc, tàn thuốc đỏ rực trong đêm.
Cô vội vàng chạy xuống. Hắn đứng đó, sắc mặt âm trầm, mùi khói thuốc quyện với mùi nước hoa đắt tiền.
“Học bài?” Hắn nhả một vòng khói. “Cùng với thằng nhóc hôm trước cho em bánh?”
“Em không có! Chỉ là chơi game chung thôi!” Hứa Khả tức giận. “Anh theo dõi em à?”
“Lên nhà.” Hắn không trả lời, dập điếu thuốc, đẩy cô vào thang máy.
Trong căn phòng thuê chật hẹp, sự hiện diện của hắn làm không khí như muốn nổ tung. Hắn cởi áo khoác, nới lỏng cà vạt, ánh mắt quét một vòng quanh phòng.
“Em ở riêng là để tiện hú hí với nó à?”
“Em đã nói là không có!” Hứa Khả hét lên. “Anh vô lý vừa thôi!”
“Anh vô lý?” Hắn cười lạnh, bước tới, dồn cô vào bức tường. Hắn không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhìn cô. Nhưng chính cái nhìn đó còn đáng sợ hơn ngàn lời mắng chửi. Nó chứa đầy ghen tuông, chiếm hữu, và dục vọng bị kìm nén quá lâu.
Hứa Khả sợ hãi lùi lại, nhưng lưng đã chạm tường. “Anh… anh muốn làm gì?”
“Làm em.”
Hắn nói, giọng bình thản đến rợn người. Hắn không hôn cô. Hắn cắn. Hắn ngậm lấy môi dưới của cô, cắn mạnh đến mức bật máu. Mùi tanh của máu hòa lẫn với vị bạc hà và khói thuốc trong miệng hắn. Hứa Khả vừa đau vừa sợ, nhưng cơn đau lại kích thích một thứ gì đó nguyên thủy bên trong cô.
Hắn xé toạc chiếc áo thun rẻ tiền của cô.
“Anh nhớ em đến phát điên, Hứa Khả,” hắn gầm gừ vào cổ cô, “Còn em thì ở đây, trong cái xó xỉnh này, chơi game với một thằng ranh con khác?”
Chiếc áo lót ren mỏng manh không chịu nổi sức mạnh của hắn, bị giật đứt phăng. Hai bầu ngực no tròn, trắng nõn nẩy bật ra, run rẩy trong không khí lạnh.
Hắn vùi mặt vào đó, hít hà mùi da thịt con gái thơm tho. “Thơm quá,” hắn lẩm bẩm, rồi ngậm lấy một bên đầu vú, ra sức mút mạnh.
“A…!” Hứa Khả ngửa cổ ra sau, tiếng rên rỉ bật ra không thể kiểm soát. Hắn như một con thú đói, vừa thô bạo vừa tham lam. Tay kia của hắn luồn xuống, xé toạc chiếc quần ngủ mỏng của cô. Ngón tay thô ráp, chai sần sượt qua lớp lông tơ mỏng manh, chọc thẳng vào nơi ẩm ướt nhất.
“Ướt hết cả rồi này,” hắn cười gằn, giọng khàn đặc. “Còn dám nói là không muốn?”
Hắn bế thốc cô lên, quăng lên chiếc giường ọp ẹp. Hắn không cởi quần áo mình, chỉ kéo khóa quần. Cự vật khổng lồ bật ra, sừng sững, đe dọa trong ánh đèn ngủ mờ ảo.
Hứa Khả nuốt nước bọt, vừa sợ hãi vừa mong chờ.
Hắn không cần dạo đầu. Hắn kéo hai chân cô banh rộng, nhắm thẳng vào cửa huyệt đã sũng nước, đâm thẳng vào.
“A…!” Hứa Khả thét lên. Sâu quá. Nóng quá. Nơi chật hẹp bị lấp đầy một cách thô bạo.
Hắn không cho cô một giây để thích ứng, lập tức thúc mạnh. Tiếng da thịt va chạm chát chúa vang dội khắp căn phòng nhỏ.
“Gọi anh là gì?” Hắn vừa cắm vừa hỏi, mỗi từ là một cú thúc sâu đến tận cùng.
“A… Chú… Đau… A a…”
“Gọi. Sai. Rồi!” Hắn gầm lên, thúc mạnh hơn.
Hứa Khả khóc nấc lên, vừa đau vừa sướng đến điên dại. “Ông… ông xã… Aaa… Chậm lại… Em… em không chịu nổi…”
“Ngoan lắm.” Hắn gầm gừ, nhưng không hề chậm lại. Hắn thúc thêm vài chục cái như vũ bão, như muốn đóng cọc cô vào chiếc giường, trước khi gục xuống, bắn một dòng dung nham nóng rẫy vào sâu thẳm bên trong tử cung non nớt của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận