Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Anh không ngờ Kiều Khương sẽ đáp lại.
Đầu lưỡi nàng quấn lấy anh, mùi rượu trong miệng tràn ra từ khe hở giữa hai hàm răng, anh mút môi dưới nàng, đặt lòng bàn tay thô ráp vào sau gáy nàng, xoa xoa như vỗ về.
Bên tai là tiếng của Trương Vân Vân: “Kiều Khương, bà mau nói đi! Bà thi được hạng nhất nhiều năm liền, đầu lớp rồi đầu cả khối! Trần Chúng Thăng ông uống cho tôi!”
Yến Chiêu cắn mút mạnh hơn, Kiều Khương cau mày, định lùi về sau, tay của người đàn ông siết chặt gáy nàng, nàng không nhúc nhích được, hơi thở trở nên dồn dập, mí mắt nặng nề không mở nổi, thanh âm trong cổ họng bị bóp nghẹt: “Ư…”
Yến Chiêu buông nàng ra, lại hôn lên, sau đó đứng dậy bế Kiều Khương đi vào phòng, nàng rất say, mới đi vài bước tới cửa đã gục trong lòng anh.
Trương Vân Vân hét: “Này, trò chơi vẫn chưa kết thúc mà.”
Yến Chiêu ôm Kiều Khương, không quay đầu lại.
Trần Chúng Thăng vỗ ngực: “Tôi chơi với bà.”
“Tôi không cần ông chơi cùng.” Trương Vân Vân tức giận, cô hơi nhớ Trình Tất Dự, nhưng mấy ngày nay Trình Tất Dự không liên lạc với cô, cô cũng không muốn liên lạc với hắn, cô nâng ly rượu lên miệng nhấp một ngụm.
Trần Chúng Thăng lại gần cướp lấy ly của cô: “Bà chưa thua, uống gì mà uống.”
“À, đúng rồi.” Trương Vân Vân nhìn y, bảo: “Lúc mười hai tôi lái xe đua của bố, ông thua rồi, uống đi.”
“Khéo thế.” Trần Chúng Thăng cười đắc chí, “Tôi cũng từng lái.”
“Chắc chắn ông lừa tôi, lúc đấy tôi mở cửa cho ông vào, đồ thỏ đế nhà ông còn không dám cơ mà.” Trương Vân Vân không thèm tin, hét chứng cứ vào mặt y.
Trần Chúng Thăng bất đắc dĩ vén quần lên: “Bằng chứng đây này… tôi lái xong bị bố dùng vợt đánh vào bắp chân, nghĩ lại đến giờ còn đau.”
Trương Vân Vân: “…”
Cô uống rượu vang, xoa khuôn mặt đỏ bừng của mình, nói: “Tôi thầm mến giáo viên thể dục cấp hai.”
“Tôi cũng thầm mến.” Trần Chúng Thăng nhỏ giọng bảo, “…bà”
Trương Vân Vân khoanh tay: “Không được, nhất định phải là giáo viên.”
Trần Chúng Thăng: “…Bà xỏ lá thế.”
“Ông có uống không!” Đại tiểu thư Trương Vân Vân nóng nảy, đôi mắt tròn xoe nhìn y chằm chằm, nhưng vì say, ánh mắt không có sức uy hiếp mà lộ ra mấy phần xinh đẹp.
“Uống uống uống.” Trần Chúng Thăng rót thêm một ít vào bát, đưa lên miệng.
Yến Chiêu đưa Kiều Khương về giường trong phòng, bật điều hòa, đắp chăn cho nàng, sau đó ngồi bên cạnh lặng lẽ nhìn gương mặt say ngủ của nàng.
Cuối cùng không kìm được, anh lấy điện thoại ra chụp mặt nàng.
Buổi tối anh vẫn còn việc chưa làm xong nên chỉ ngồi bên giường một lúc rồi đi, trước khi đi anh liếc qua bàn ăn, Trương Vân Vân và Trần Chúng Thăng không còn ở đó, chắc đã về phòng ngủ.
Anh vào bếp kiểm tra xem điện nước đã tắt chưa, bấy giờ mới thay giày đi ra ngoài.
Gỗ Lý Dũng đưa tới được bà Yến đặt trong sân, bà sợ gỗ bị ẩm nên lót thêm ít gạch. Yến Chiêu đếm gỗ, thấy số lượng đã đủ, ngày mai anh định đi mượn máy của nhà ông Triệu, cưa gỗ thành ván, chà nhám rồi xẻ để làm ghế.
Kiều Khương thích ghế nằm, còn Cao Kim Lan thích ghế tựa.
Mười sáu tháng sau là sinh nhật của Cao Kim Lan, Yến Chiêu không mua nổi quà đắt tiền nên định làm một cái ghế tặng bà.
Anh vẽ hai bản nháp, thức đến khoảng một giờ sáng mới nằm xuống giường lò xo ngủ, quạt kêu vo vo khiến anh khó vào giấc, thế là lấy điện thoại ra xem ảnh của Kiều Khương trong album.
Muốn ôm nàng ngủ cùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận