Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Yên Yên ôm tay mẹ, giọng dịu đi, “Con không chịu được bà nội chửi mẹ.”
“Thôi, mẹ đã thuê nhà của ông cố ba rồi, sau này con và Thanh Hồng sẽ đi ở với mẹ.”
Thím năm Lục xúc động vì con gái bảo vệ mình, giọng cũng dịu dàng hơn.
[Kết thúc phát sóng trực tiếp, tăng thêm 34 người theo dõi, tổng số người theo dõi là 264.]
Lúc trong đầu Lục Thanh Diên vang lên thông báo kết thúc phát sóng trực tiếp, mấu người thím năm Lục đã về.
Thím năm Lục đặt cuốc mượn xuống, cảm ơn mẹ Lục và mọi người, rồi chuẩn bị về nhà lấy nồi niêu xoong chảo và gạo thóc.

“Đợi đám ba Thanh Diên trở về rồi đi.”
Mẹ Lục lo thím năm Lục và con gái bị bắt nạt.
“Em dâu, em yên tâm, chị đã đi tìm chị Lan rồi, lát nữa chị ấy sẽ dẫn người đến giúp thu dọn đồ đạc.”
Chị Lan là vợ của đội trưởng.
Nghe vậy, Lục Thanh Diên yên tâm hơn một chút, cô nhìn Lục Yên Yên đang nhìn mình, “Yên Yên, có chuyện gì cứ đến tìm chúng ta.”
“Được ạ.” Lục Yên Yên chỉ cảm thấy chị họ của mình thật đẹp, rõ ràng quần áo mặc rất bình thường, còn đang làm việc, nhưng vẫn đẹp, cô ta không thể diễn tả được sự đẹp đó.
Bởi vì có người ngoài là chị Lan ở đây, bà út vốn rất sĩ diện, dù rất không hài lòng nhưng cũng không ngăn cản hay đánh mắng con dâu và cháu gái.
Lúc mọi người xách đồ đạc rời đi, bà út tức giận run lẩy bẩy, bảo em trai mình đi gọi con trai về.
“Bảo nó đi gọi hai cái thứ mất mặt đó về!”
Vậy mà ra ngoài thuê nhà?
Tiền nhiều đến mức không có chỗ tiêu?
Còn thuê của ông ba cố nữa, bà út và ông cố ba không ưa nhau, bà ta không muốn cho gia đình đó biết chuyện xấu của nhà bọn họ.
Lúc Lục Thanh Diên cùng gia đình ngồi ăn cơm, chị dâu hai Lục mới kể về việc bọn họ giúp dọn dẹp.
“À phải rồi, mái nhà sửa chưa?”
“Sửa rồi.” Anh hai Lục gật đầu.
Lúc vợ đi tìm anh ấy, anh ấy tan ca liền đi luôn.
“Vậy thì tốt, không thì trời mưa, sẽ bị dột lắm.” Chị dâu hai Lục yên tâm.
“Thím năm cũng thông minh, gọi bác gái Lan đến, bà út sĩ diện như vậy, nhất định sẽ nuốt bực tức này vào bụng.”
Chị dâu cả Lục nghĩ đến chuyện đó liền cảm thấy thoải mái.
Chị ấy vẫn nhớ một năm trước, Gia Sinh và Đường Sinh chơi trò gia đình ở chỗ lối rẽ bên kia, bị bà út đánh mỗi đứa một cái với lý do vô lý, về đến nhà trên đầu đều có cục u.
Bà nội Lục dẫn theo con trai, con dâu đến nhà bà út, hùng hổ chất vấn bà ta vì sao lại đánh, kết quả là bà út giả vờ chết đi sống lại bảo mình không làm gì hết, là bọn trẻ nói dối.
Lần đó kết thúc bằng việc bà nội Lục tát bà út một cái.
Nhưng chị dâu cả Lục vẫn luôn nhớ chuyện này, trong lòng thật sự vô cùng ghét bà út.
Bà nội Lục uống cháo củ mài, nghe lời của cháu dâu lớn như vậy cũng gật đầu, “Bà ta chính là sĩ diện, nhưng những việc bà ta làm lại không thể nói là sĩ diện được.”
“Đúng là như vậy.”
Mẹ Lục rất không hiểu, tại sao bà út vừa sĩ diện, lại vừa làm những việc khiến người ta khinh thường như thế.
“Lát nữa các con ăn cơm xong rồi dẫn theo mấy thím mấy chị dâu có quan hệ tốt đến ngồi ngôi nhà thuê kia chơi ở đó một chút, có người ngoài, bọn họ muốn kéo người về cũng phải ngần ngại.”
Vì vậy sau khi ăn cơm, chị dâu cả Lục cùng những người khác liền ra ngoài.
Việc này đàn ông xen vào không tốt, nên đi toàn là phụ nữ.
Lục Thanh Diên thì đun nước gội đầu tắm rửa, cô muốn ngủ sớm, sáng mai đi huyện.
Lúc nửa tỉnh nửa mơ, Lục Thanh Diên nghe thấy trong phòng khách có tiếng chị dâu hai Lục kích động, lớn khái là nói em trai của bà út cùng các cháu trai đến nhà thuê muốn đưa Lục Yên Yên và thím năm về, kết quả là nhìn thấy nhiều người như vậy, mỗi người đều lén lút không nói gì.
Chú năm cũng đến, nhưng ông ta không nói một lời nào, cũng không khuyên Lục Yên Yên và thím năm về nhà.
Lục Thanh Diên ngáp một cái, kéo chăn lên tiếp tục ngủ.
Sáng sớm, Lục Thanh Diên ăn sáng xong, đựng đồ vào giỏ tre, đeo lên lưng rồi ra ngoài.
“Cô út, về sớm nhé.” Gia Sinh bám vào cửa, mắt sáng ngời nhìn cô.
“Cô út, muốn ăn kẹo.” Đường Sinh thò đầu ra sau lưng anh trai, liếm môi nói.
“Được rồi, cô mua cho các con.” Lục Thanh Diên vuốt đầu mỗi đứa một cái, rồi ra ngoài.
Đi ngang qua cổng công xã, cô gặp Đàm Trường An, Lục Thanh Diên gật đầu chào hỏi một cách tự nhiên, rồi đi đến đường lớn chờ xe lên huyện.
Sắc mặt của Đàm Trường An hơi kỳ lạ, anh ta trực tiếp quay đầu bước vào công xã.
Lục Thanh Diên may mắn, chờ được vài phút xe khách đã đến.
Hôm nay không phải ngày họp chợ, trên xe không có mấy người, Lục Thanh Diên tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, đặt giỏ tre cạnh chân.
Đường hơi gồ ghề, nếu không giữ chặt giỏ tre, nó sẽ bị rung lắc theo con đường gồ ghề.
Lục Thanh Diên đã từng làm vỡ lọ, nên cô luôn dùng tay giữ chặt giỏ tre.
Bốn mươi phút sau, xe khách dừng lại ở bến xe huyện, Lục Thanh Diên đeo giỏ tre xuống xe.
Cô đến bệnh viện mua thuốc cho bà nội trước, sau đó, cô đi dạo phố một lúc, mua một số thứ, rồi đến cổng nhà máy cơ khí.
Theo lời của Thư Bắc Thu trước đó, cô nói với ông lão gác cổng tên của Thư Bắc Thu và số hiệu của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận