Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Bẫy Của Con Người
Trở về hang động, không khí nặng nề như chì. Cô gái run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì giận.
“Tiểu Bạch,” cô thì thầm với con sói đang đi vòng quanh, “Lửa. Chúng ta dùng lửa. Đốt sạch lều trại, đốt sạch súng ống của bọn chúng!”
Sói Trắng dừng lại. Nó nhìn cô, rồi nhìn ra ngoài hang. Anh ta dùng móng vuốt cào mạnh lên vách đá.
Không. Lửa sẽ đốt trụi khu rừng. Đây là nhà. Rừng mất, chúng ta cũng chết.
Anh ta từ chối. Khu rừng này là Mẹ, là vị Thần của chúng. Chúng không thể phản bội lại Mẹ, ngay cả khi cái giá phải trả là mạng sống.
Cô gái tuyệt vọng. Cô nhận ra, họ đã bị dồn vào đường cùng. Không có vũ khí, không có kế hoạch, chỉ có răng nanh và móng vuốt, làm sao chống lại súng đạn?
Những ngày tiếp theo là địa ngục.
Từng đàn sói bị lùa vào bẫy. Tiếng súng mê vang lên. Những con sói khỏe mạnh ngã gục. Lũ thợ săn cười nói, lôi chúng đi.
Một buổi chiều, Sói Trắng và cô gái ẩn mình trên cao, chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng nhất.
Lũ thợ săn đã bắt được một con sói mẹ. Chúng trói nó lại. Rồi, trước mặt những con sói khác bị nhốt trong lồng, chúng thả một con sói đực (mà chúng đã tiêm thuốc kích dục) vào. Chúng hò hét, cổ vũ, cười đùa bệnh hoạn khi con sói đực mất trí điên cuồng cưỡng hiếp con sói mẹ đang gào thét thảm thiết.
Chúng tra tấn tinh thần bầy sói.
Cô gái không chịu nổi. Cô quay mặt đi, nôn thốc nôn tháo. Lòng người. Đây là thứ mà cô từng tự hào sao? Nó còn ghê tởm hơn bất cứ loài thú hoang nào.
Sói Trắng đứng bất động, nhìn thảm kịch diễn ra. Đôi mắt nó mất đi ánh sáng. Vị vua sói đã chết từ bên trong. Anh ta hiểu ra, lũ người này sẽ không dừng lại. Chúng muốn tiêu diệt chúng, không chỉ về thể xác, mà còn về tinh thần, về lòng kiêu hãnh của tộc sói.
Anh ta liếm vệt nước mắt và dịch nôn trên mặt cô gái. Anh ta kéo cô vào lòng (vẫn trong hình dạng sói). Đêm đó, anh ta không biến hình. Anh ta chỉ ôm cô thật chặt, vùi mặt vào tóc cô.
Anh ta đã quyết định.
Ngày mai, sẽ là trận chiến cuối cùng. Một trận chiến tự sát.
Anh ta nhìn cô gái đang thiếp đi mệt mỏi trong lòng mình. Làn da cô mềm mại, hơi thở cô ấm áp. Cô là thứ ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của nó. Anh ta yêu cô, yêu hơn cả mạng sống.
Cũng chính vì yêu cô, anh ta không thể để cô chết cùng mình.
Anh ta nhẹ nhàng hôn lên trán cô. Một nụ hôn từ biệt.
Lá cây bên ngoài hang bắt đầu rụng, dù chưa tới mùa thu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận