Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Say, Hoàng Tử Và Câu Hỏi Chết Người
Oanh Oanh đỏ mặt, giãy ra: “Ta không có nhớ chàng.”
“Thật sao?” Hắn cười, kéo nàng ngồi lên đùi, “Vậy mà ta đi đường cứ thấy tai nóng bừng, tưởng tiểu nương tử ở nhà đang réo tên ta.” Hắn dụi đầu vào cổ nàng, giả vờ mệt mỏi, “Đau đầu quá, xoa bóp cho ta.”
Oanh Oanh thở dài, nhưng cũng vòng tay ra sau, bắt đầu ấn vào huyệt thái dương cho hắn. Kỹ thuật của nàng học từ Hoa Nguyệt Lâu, điêu luyện và mềm mại, khiến Từ Lễ Khanh thoải mái rên rỉ. Hắn gối đầu lên đùi nàng, ngửi mùi hương hoa lài dịu nhẹ trên cơ thể nàng, và ngủ thiếp đi.
Đêm đó, hắn chỉ ôm nàng ngủ. Sự mệt mỏi của chuyến đi và gánh nặng trong lòng khiến hắn không còn sức lực làm gì khác.
Sáng hôm sau, Từ Lễ Khanh bắt đầu kế hoạch của mình. Hắn đến kinh thành không phải để làm ăn, hắn đến để tìm kẻ thù. Kẻ thù của mẹ hắn. Kẻ thù mà hắn chỉ nhớ mang máng là một “quý nhân” quyền thế ngút trời.
Chiến lược của hắn rất đơn giản: vung tiền. Hắn biến mình thành một tên trọc phú mới nổi, một kẻ ngốc có tiền, một con cừu béo mập để thu hút lũ sói.
Hắn mua sắm xa hoa, mở tiệc linh đình, kết giao bừa bãi. Rất nhanh, hắn đã lọt vào mắt xanh của giới quyền quý.
Hôm đó, tại một quán trà sang trọng, hắn đang cùng mấy công tử bàn chuyện phiếm, thì cánh cửa phòng bao đối diện mở ra.
Một bóng người quen thuộc bước ra.
Tim Từ Lễ Khanh như ngừng đập.
Từ Lễ Phong!
Hắn ta không chết. Tên bị chém đầu ở Giang Nam là kẻ đóng thế. Hắn ta vẫn sống, mặc gấm vóc, khí chất cao sang. Hắn ta đi cùng một nam nhân khác, người mà Từ Lễ Khanh cũng nhận ra – gã “nhị hoàng tử” đã xông vào phòng Oanh Oanh và bị hắn nhốt dưới hầm.
“Kìa,” công tử bên cạnh huých tay hắn, “Từ huynh nhìn gì vậy? Đó là Tứ hoàng tử Triệu Tấn và Nhị hoàng tử đấy.”
Từ Lễ Phong… là Tứ hoàng tử?
Tâm trí Từ Lễ Khanh nổ tung. Mọi thứ đảo lộn. Hắn đã đánh gãy chân một hoàng tử. Kẻ thù của hắn, không phải một, mà là hai hoàng tử.
“Hắn là Tứ hoàng tử?” Từ Lễ Khanh cố giữ giọng bình tĩnh.
“Đúng vậy, mới được Thánh thượng tìm về không lâu, đang rất được sủng ái.”
Từ Lễ Khanh không nghe thấy gì nữa. Hắn cáo từ, rời khỏi quán trà, tìm một tửu lầu, và uống. Hắn uống như điên, uống cho quên đi sự thật phũ phàng này.
Đêm đó, Phúc Tài phải vất vả lắm mới dìu được chủ nhân say khướt của mình về. Nhưng Từ Lễ Khanh không chịu về viện của mình. Hắn lảo đảo, đẩy Phúc Tài ra.
“Tránh ra… ta… ta đi tìm Oanh Oanh…”
Phúc Tài muốn khóc. Giờ này mà còn mò sang viện di nương, lỡ bị Đại phu nhân bắt gặp thì sao? Nhưng hắn không cản nổi, đành phải lén lút đưa chủ nhân đi.
Oanh Oanh đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe tiếng ồn ào. Nàng vừa mở cửa đã thấy Từ Lễ Khanh say đến mức không đứng vững.
“Chàng… sao chàng uống nhiều thế này?”
Hắn ngã vào lòng nàng, dụi mặt vào ngực nàng, hít hà mùi hương quen thuộc. “Nước…”
Nàng dìu hắn vào giường, cho hắn uống trà giải rượu, rồi ngồi bên cạnh, dùng khăn mát lau mặt cho hắn. Hắn bỗng nắm lấy tay nàng, đôi mắt mờ đục vì rượu nhìn nàng thật lâu.
Hắn cười, một nụ cười thê lương.
“Oanh Oanh,” hắn lẩm bẩm, “Nàng nói xem… một con phù du… làm sao lay chuyển được cả một cây đại thụ?”
Hắn cô đơn quá. Nàng chưa bao giờ thấy hắn yếu đuối như vậy. Nàng không biết “cây đại thụ” là ai, nhưng nàng biết cảm giác bất lực đó.
Nàng nhẹ nhàng xoa đầu hắn, như dỗ một đứa trẻ.
“Phù du không lay chuyển được cây,” nàng thì thầm, “Nhưng nếu phù du tìm được một con chim ưng, cây cũng chỉ là chỗ cho chim ưng đậu tạm mà thôi.”
Từ Lễ Khanh sững sờ. Hắn nhìn nàng, ánh mắt mờ đục bỗng trở nên sắc lẹm.
“Trợ thủ…”
“Đúng! Trợ thủ!”
Hắn bật cười ha hả, cười đến mức ho sặc sụa. Hắn ôm chầm lấy Oanh Oanh, hôn ngấu nghiến lên mặt nàng. “Oanh Oanh, nàng đúng là bảo bối của ta!”
Phúc Tài bưng canh tỉnh rượu bước vào, chết lặng.
Chủ nhân của hắn… hình như điên thật rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận