Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đỗ Yểu Yểu ở trong phủ nghe ngóng tin tức bên ngoài.
Thần vương mưu đồ phản nghịch, Ngự sử và Thái tử sửa lại án sử sai. Vĩnh Ninh hầu phủ, Thần vương phủ và Nguyễn tướng quân đã bị bao vây tiễu trừ.
Thái tử trở thành Giám quốc, Nguyễn Quý phi bị biếm vào lãnh cung.
Thần vương phi uống thuốc độc, tự sát theo chồng.
Vĩnh Ninh hầu sinh tiền thường xuyên qua lại với Thần vương phủ, sợ làm liên lụy cả người nhà nên cắt cổ tự vẫn.
Quá đau buồn cho số phận của nhà mẹ đẻ và tỷ tỷ, Nguyễn thị – phu nhân của thế tử Vĩnh Ninh hầu – thắt cổ tự tử.

Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi mà tình thế ở kinh thành thay đổi nghiêng trời lệch đất!
Đậu Yểu Yểu muốn nhân cơ hội thế cuộc đang rối ren để truyền tin cho Vĩnh Ninh hầu phủ và xác nhận xem Tống Hành Giai có phải người ca ca ở lớn học Thanh Hoa hay không.
Thế nhưng nàng không thể ra ngoài, người của nàng cũng không thể bước chân ra khỏi cửa nốt. Ám vệ của Thẩm Giai đã bao vây kín kẽ toàn bộ phủ đệ, một con ruồi cũng đừng hòng chạy thoát.
Lần trước nàng đã viết trong thư thế này: Điện thoại, Wechat, thế kỷ hai mốt, cuốn “5 năm thi cao đẳng, 3 năm giải đề” của Yểu Yểu.
Tống Hành Giai nhận được thư nhưng bảo rằng đọc không hiểu gì cả, còn yêu cầu nàng đừng ỷ có thân phận mà gây ra những chuyện đáng chỉ trích nào nữa.
Dù bức thư ấy đã bị Thẩm Giai đóng quan ấn nhưng Đỗ Yểu Yểu vẫn chưa bỏ cuộc, nghi ngờ Tống Hành Giai trả lời như vậy là để đánh lạc hướng Thẩm Giai. Bởi dù sao nhất cử nhất động của hai người họ cũng đều nằm dưới sự giám sát của nam chính mà.
Trong nguyên tác, cả nhà Thần vương đều bỏ mạng, Vĩnh Ninh hầu cũng bị giết vì tham gia vào vụ soán ngôi. Vĩnh Ninh hầu phủ thì bị lưu đày, trên đường đi cả nhà bị sát hại. Từ bà lão sáu mươi tuổi đến đứa trẻ ba tuổi, không một ai may mắn thoát khỏi.
Tống Hành Giai cũng bỏ mạng trong vụ sát hại ấy.
Theo như tin tức từ quan viên thì thủ phạm là một kẻ trộm. Song, Đỗ Yểu Yểu đã đọc sách nên biết rằng thực chất là Thẩm Giai đề nghị Sở Chính tiêu diệt toàn bộ dư đảng để trừ hậu họa.
Lịch sử lại tái diễn, Đỗ Yểu Yểu không biết lần này Thẩm Giai sẽ lựa chọn thế nào.
Mãi cho đến đêm thứ ba thì Thẩm Giai mới hồi phủ.
Đỗ Yểu Yểu muốn hỏi tình hình trong triều thế nào, hắn đã có dự tính gì chưa, nhưng thấy quầng thâm mắt của Thẩm Giai rất nặng nên nàng đắn đo một hồi lâu, cuối cùng vẫn không nói gì.
Rạng sáng hôm sau, Thẩm Giai có tinh thần hơn trông thấy. Hai người cùng nhau dùng bữa sáng, Đỗ Yểu Yểu hỏi bâng quơ: “Giờ triều đình nhiều việc thế sao? Rồi mấy ngày nữa chàng mới về?”
“Sao thế, nhớ ta à?” Thẩm Giai véo má nàng, cười nói: “Hồi xưa nàng chê ta cứ quấn lấy nàng mãi mà, giờ mới phòng đơn gối chiếc có hai ngày đã không chịu nổi rồi sao?”
Đỗ Yểu Yểu gắp một chiếc bánh bao nhân thịt thái hạt lựu với nấm đông cô vào bát hắn, bĩu môi: “Im lặng mà ăn đi!”
Thẩm Giai cắn một miếng rồi vừa nhai kỹ vừa dặn dò: “Chuyện này xem như đã chấm dứt, sau này ta sẽ cố gắng không đi qua đêm nữa.”
Không phải Đỗ Yểu Yểu muốn kiểm soát Thẩm Giai đi đâu, làm gì mà nàng muốn biết Sở Chính có giải quyết Vĩnh Ninh hầu phủ như trong sách không.
Sau một lúc nghĩ ngợi, nàng chuyển chủ đề: “Bọn chàng được xử lý gia quyến Thần vương như nào?”
Hai ba ngày đã trôi qua, trừ cái chết của Thần vương phi ra thì không còn nghe Thần vương phủ có người chết nữa, cũng có thể là bị diệt toàn quân rồi cũng nên.
Thẩm Giai cầm chiếc khăn trắng trên bàn ăn lên lau miệng, từ tốn đáp: “Nhốt vào hoàng lăng đến cuối đời.”
“Còn Nguyễn Tướng quân phủ thì sao?” Đỗ Yểu Yểu tiếp tục chất vấn, nhưng nàng cố tình không nhắc đến Vĩnh Ninh hầu phủ.
Nguyễn Tướng quân phủ là nhà mẹ đẻ của Nguyễn Quý phi đồng thời là nhà ngoại của Thần vương.
“Nguyễn Hộ đang trấn thủ ở biên cương, Thái tử đã truyền lệnh cho ông ta hồi kinh. Nếu Nguyễn Hộ chịu phục tùng thì tộc Nguyễn thị sẽ chỉ bị lưu đày ở xứ cực lạnh phía đông bắc, nếu không chịu thì…”
Nguyễn Hộ là cữu cữu của Thần vương. Thẩm Giai không nói hết câu.
Thế nhưng Đỗ Yểu Yểu vẫn hiểu hắn muốn nói gì. Nếu Nguyễn Hộ không tuân theo mệnh lệnh thì cả nhà ông ta sẽ xuống địa ngục.
Phỏng chừng Vĩnh Ninh hầu phủ cũng bị lưu đày rồi…
Thẩm Giai liếc mắt nhìn Đỗ Yểu Yểu đang trầm tư suy nghĩ, chủ động nói: “Tình hình nhà cô mẫu nàng đơn giản hơn Nguyễn gia, Thái tử dự định sẽ xử lưu đày, vài ngày nữa ngài ấy sẽ hạ chỉ.”
Điều này giống với suy đoán của Đỗ Yểu Yểu, chỉ là không biết trên đường đi lưu đày họ có bị ám sát hay không thôi.
Trực giác mách bảo Đỗ Yểu Yểu rằng sẽ có!
Thẩm Giai là một kẻ lòng dạ độc ác, coi mạng người cỏ rác, đời nào hắn lại tự để lại hậu họa cho mình chứ?
Nàng tâng bốc: “Thái tử nhân từ thật!”
Thẩm Giai nhìn nàng, không biết được hắn đang vui hay đang buồn. Dáng vẻ đó của hắn làm Đỗ Yểu Yểu nhìn mà ớn lạnh, gượng gạo khen: “Phu quân cũng lương thiện lắm!”
“Khụ khụ…” Thẩm Giai giật cả mình, sặc nước miếng. Hắn cầm tách trà lên nốc cạn rồi nhìn nàng bằng đôi mắt sâu thẳm như đang hỏi, nàng đang khen hay mắng ta đấy?
Đỗ Yểu Yểu nhấp nháy mắt, thử thăm dò: “Trong sách sử, ta thấy khi Hoàng đế mới lên ngôi thì về cơ bản sẽ tiêu diệt toàn bộ dư đảng, ít nhất cũng phải giết sạch nam đinh, nhưng đến Thái tử và phu quân thì lại chỉ cần lưu đày là xong, thế không phải nhân từ, lương thiện thì là gì?”
Thẩm Giai mỉm cười, trông hắn như có điều suy nghĩ: “Vậy theo Yểu Yểu thì bọn ta nên làm gì?”
Hắn nhoẻn môi cười, song ý cười lại không chạm nổi đáy mắt.
Đỗ Yểu Yểu cố gắng pha trò, qua quýt cho xong chuyện: “Em chỉ là một người phụ nữ, làm sao hiểu được mấy cái đó chứ?”
“Còn ta thì chẳng biết Yểu Yểu đọc sách sử khi nào đấy?” Thẩm Giai nhướng mày, tỏ ra ngạc nhiên: “Đừng nói là có trong những giấc mơ tiên tri của nàng đấy nhé?”
Đỗ Yểu Yểu: “…”
Thôi bỏ đi, hắn quan tâm từng li từng tí tới cuộc sống của nàng mà.
Nguyên chủ mới thích đọc sách chứ còn nàng thì chưa hề mua lấy một cuốn sách lịch sử nào từ khi xuyên đến đây. Thư phòng của Thẩm Giai có thị vệ canh giữ từng giây từng phút, nàng không dám liều lĩnh vào đó.
Đỗ Yểu Yểu lấy lệ: “Ta đọc trước khi thành hôn ấy mà.”
Thẩm Giai khẽ cười như không tin.
Hắn chỉnh lại cổ áo rồi ung dung đứng dậy: “Bất kể bên ngoài có biến động thế nào thì nói chung Yểu Yểu sẽ bình an vô sự, Đỗ gia ở Thanh Châu cũng sẽ an toàn, còn lại thì ta không thể hứa trước với nàng.”
Tim Đỗ Yểu Yểu giật thót, ý hắn là sau này Tống Hành Giai có thể gặp chuyện ư?
Nàng đi theo hắn, Thẩm Giai bèn quay đầu lại: “Yểu Yểu còn muốn hỏi gì không? Ta còn có việc phải tiến cung nữa.”
Đỗ Yểu Yểu cảm nhận được thái độ của Thẩm Giai với mình đã lạnh nhạt hẳn kể từ khi nàng vô tình hay cố ý hỏi thăm chuyện Vĩnh Ninh hầu phủ.
Hắn không muốn nàng đề cập đến Tống Hành Giai.
Để chứng minh suy đoán của mình là đúng, Đỗ Yểu Yểu cố dằn nỗi sợ sệt xuống mà yêu cầu: “Dượng và biểu tẩu đều đã qua đời, ta là con gái Đỗ gia nên phải tham dự lễ truy điệu.”
Thẩm Giai không tiếp lời mà còn khuyên nhủ ngược lại: “Nàng có hiếu quá, nàng hãy chi một ít tiền mời vài hòa thượng hoặc đạo sĩ đến Tống phủ đọc kinh để siêu độ vong hồn người chết đi, ta sẽ cho họ vào.” Đoạn hắn ngập ngừng nói: “Nàng đừng tự mình đi, hiện giờ vẫn chưa diệt trừ hết dư đảng, bên ngoài không an toàn đâu.”
Đỗ Yểu Yểu cụp mắt xuống, chẳng nói chẳng rằng.
Cứ như thể nàng đang hờn dỗi vậy.
Thẩm Giai bèn xoay người kiên nhẫn dỗ dành nàng: “Nếu nàng thấy ở trong phủ một mình buồn tẻ quá thì ta gửi thiệp mời cho phu nhân của vài quan viên để mời họ đến ngắm hoa, chơi cờ, chơi ngựa, thẻ bài với nàng nhé?”
“Chàng biết bình thường ta đều chẳng thích chơi mấy trò đó mà.” Đỗ Yểu Yểu bình tĩnh đáp. Nàng vốn không thích giao tiếp với những phu nhân thời cổ lớn.
“Vậy nàng thích gì?” Thẩm Giai bật thốt, hỏi. Giọng hắn không lớn nhưng bất giác ẩn chứa đôi phần khí thế và sức ép khiến Đỗ Yểu Yểu hốt hoảng lùi lại một bước.
Thẩm Giai muốn vạch trần chuyện tâm trí nàng vẫn còn đau đáu Tống Hành Giai, nhưng rồi lại thấy nói ra thì chẳng còn mặt mũi nào nên đổi lời, sẵng giọng nói với nàng: “Hiện tại ai cũng tránh xa Vĩnh Ninh hầu phủ cả. Nàng là Thẩm phu nhân, đừng thêm phiền cho ta nữa được không?”
Đỗ Yểu Yểu cứng họng.
Ai mà không biết xung quanh Tống phủ toàn là người của Ngự Sử Đài chứ? Nàng muốn ra hay muốn vào thì chỉ cần phu quân nhấc tay một cái là xong.
Hắn không gây hấn với người ta thì người ta đã cảm ơn trời đất rồi, ai dám kiếm chuyện với hắn chứ?
Hai từ “thêm phiền” đè trên vai nàng nặng trĩu.
Đỗ Yểu Yểu vẫn cố chấp: “Ta chỉ muốn đi dự lễ truy điệu thôi chứ có làm gì đâu!”
Thẩm Giai sa sầm nét mặt. Hắn nói thẳng lời mình đã luôn ấp ủ trong lòng ra: “Nếu ta cứ không cho nàng đi thì sao?”
Không đi thì sao biết Thái tử sẽ hạ chỉ khi nào? Rồi khi Tống Hành Giai bị giải đến vùng lưu đày, lỡ giữa đường hắn ta gặp ám sát thì cô biết tìm ai mà kiểm chứng đây?
Đỗ Yểu Yểu cũng có nỗi lòng riêng.
Trong nguyên tác, sau khi dư đảng chết sạch, nàng sẽ cố gắng thuyết phục Thẩm Giai tha cho họ một mạng, trong đó có cả Tống Hành Giai.
Nếu như Tống Hành Giai là ông anh ở lớn học Thanh Hoa thì nàng sẽ cố gắng thuyết phục, thậm chí Đỗ Yểu Yểu cũng không biết mình sẽ gây ra chuyện gì để có thể cứu mạng người ấy nữa.
Đó là ân nhân của nàng, và cũng là chàng trai mà nàng từng thích.
Đỗ Yểu Yểu không muốn nhượng bộ: “Ta phải đi.”
“Dù cho ta tức giận?” Thẩm Giai nói câu ấy xong thì cười tự giễu: “Mà nàng cũng vốn đâu để bụng ta có tức giận hay không!”
Đỗ Yểu Yểu nghe giọng hắn sao đau đớn quá đỗi.
Nàng không cách nào lùi lại một bước và làm hòa với hắn được, đành nhỏ giọng nói lời xin lỗi: “Xin lỗi chàng.”
“Xin lỗi, cảm ơn, trừ hai câu này nàng không biết nói gì với ta nữa à?” Thẩm Giai lạnh lùng lườm nàng rồi chỉ tay ra sân: “Nàng đi đi, giỏi thì nàng đi đi!”
Nói bóng gió là, đã dứt áo ra đi thì đừng bao giờ trở về nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận