Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“…” Anh… thích diễn đến điên rồi à?

“Cô y tá này, anh còn rất thích em, nếu em thực sự muốn bị trừng phạt có thể nói với anh, anh rất vui lòng vì em phục vụ.”

Phó Dụ nói xong, ngón tay vẫn luôn chơi đùa vỗ về ở bên ngoài đột nhiên c*m v**, nhanh chóng ra vào ở huyệŧ.

Mật dịch trơn trượt theo ngón tay chảy ra, Phó Dụ lại tăng thêm một ngón tay nữa, cắm đến mức t*** h***t phát ra tiếng “phụt phụt” nước chảy.

Hạ Quý che mặt không dám nhìn ai, âm thanh thẹn thùng không ngừng truyền tới khiến cả người cô đỏ hồng.

“Sao cô y tá lại che mặt chứ? Em hẳn là nên nhìn xem anh vì em mà phục vụ thế nào.”

“…”

“Anh làm tốt không? Em thoải mái không? Về sau muốn ƈôи ŧɦịŧ lớn có phải sẽ tìm tới anh không?”

“Ngón tay anh cũng không tệ.” Hạ Quý đỏ mặt nói, cô đã bị ngón tay Phó Dụ cắm đến cả người mềm nhũn, nói chuyện cũng phải thở gấp.

“Ồ? Xem ra cô y tá muốn anh dùng tới côn ŧɦịŧ rồi.”

Phó Dụ buông Hạ Quý ra, đứng dậy cởϊ qυầи lót, giải thoát côn ŧɦịŧ bừng bừng khí thế, đứng thẳng như chỉ vào Hạ Quý mà nói: Em gái, chờ chút nữa xin tha đi!

Hạ Quý nuốt nước miếng, có chút sợ hãi, nhớ tới vài lần trước làm cùng Phó Dụ, tuy rằng thoải mái nhưng sáng hôm sau suýt chút nữa không xuống nổi giường.

“Ngày mai chúng ta còn phải đi chơi đấy.” Hạ Quý muốn thương lượng với anh, để anh kiềm chế chút, đừng lăn lộn cô quá nhiều.

“Dù sao cũng là hai người chúng ta chơi, chơi bên ngoài và chơi trong phòng khác nhau sao?”

“Chúng ta tiêu tiền tất nhiên phải ra ngoài chơi!”

“Tới đây thuê phòng không phải để làm chuyện này sao?”

“…”

“Cô y tá, xin em nghiêm túc một chút, bây giờ em đang phải nhận hình phạt.”

Vừa rồi còn đang thương lượng, bỗng nhiên Phó Dụ lại kéo cô quay về kịch bản diễn.

Phó Dụ xụ mặt đứng ở mép giường, côn ŧɦịŧ chĩa thẳng vào Hạ Quý, cô không thể không ngoan ngoãn nằm yên.

“Thật ngoan, bây giờ bắt đầu xử phạt!”

Phó Dụ nói xong, đôi tay cách lớp vải v**t v* ngực cô, Hạ Quý có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng của tay anh khiến cho tiểu anh đào trước ngực đứng thẳng dậy, dần dần sưng to.

“Cô y tá thoải mái không?”

“Không có.” Hạ Quý quay đầu không dám nhìn anh.

“Không có sao? Núʍ ѵú cũng căng cứng như vậy rồi?” Ngón tay Phó Dụ bỗng nhiên cầm chặt tiểu anh đào, kíƈɦ ŧɦíƈɦ khiến cho Hạ Quý phải hét lên một tiếng.

“A! Đau quá!”

“Đau sao? Là sướng hay là đau?”

Phó Dụ buông tha cho tiểu anh đào, vén chiếc váy gần như không thể che nổi n** t* m*t lên.

“Cô y tá đã từng cạo lông mao bao giờ chưa? Nghe nói y tá phải giúp người bệnh cạo nơi đó, không biết đã từng tự mình làm chưa?”

Phó Dụ vừa hỏi vừa đưa tay đùa bỡn bên dưới, ngứa ngáy làm Hạ Quý nhịn không được cọ xát hai chân lại với nhau.

“Không có, chưa từng.” Cái này cô chưa nghe bao giờ mà!

Trước đó không lâu cô chỉ từng nghe chị họ mới sinh em bé kể rằng phải cạo lông nơi đó đi, nếu không sẽ có vi khuẩn.

Lúc ấy cô xấu hổ không thôi, cảm thấy sinh con đúng là tiến tới quỷ môn quan một lần, tình thương của người mẹ thật là vĩ đại!

“Muốn anh làm thử cho một lần không?” Phó Dụ cũng muốn nhìn h* th*n Hạ Quý sau lớp lông mao là dáng vẻ gì, hẳn là trắng trẻo mập mạp như bánh bao nhỏ đi?

Phó Dụ còn đang suy nghĩ, Hạ Quý lại bị doạ sợ, ” Không được! Em cảnh cáo anh, không được làm bậy, nếu không… em… em sẽ không bao giờ để ý tới anh nữa!”

Hạ Quý dùng tay gắt gao che lấy n** t* m*t kín mít không cho Phó Dụ nhìn.

“Anh nói giỡn thôi, nghe nói lúc cạo lông mao sẽ tương đối xót, sao anh có thể để em chịu đau được?” Tuy rằng anh rất muốn nhìn.

“Hừ! Tốt nhất anh không được có ý tưởng kỳ quái này, nếu không…” Hạ Quý giơ nắm đấm lên với anh.

Phó Dụ nắm lấy tay cô, thuận tiện nắm lấy bên tay còn lại, “Đều nghe em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận