Chương 702

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 702

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đầu kia kết nối xong, anh nói.
“Biết cậu không đi the0… Giúp tôi nhắn cho Tống tổng của các cậu một câụ”
“Tống tổng, vị Trầm gia kia nói… nói…” Maybach chạy trên quốc lộ sân bay, Trương Húc nhìn kính chiếu hậu tɾong xe, mấy lần không nói nên lời.
Tống Diệc Châu “Cậu ta nói gì?”
“Nói… có lần sau, sẽ không đơn giản như để Tống tổng chạy tới Trung Đông.” Dứt lời, giọng anh ta đều đã hạ thấp nhất có thể.
Bầu không khí bên tɾong xe gần như lạnh lẽo.
Tống Diệc Châu cười lạnh, Trương Húc chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt căng thẳng của anh. Trái tim Trương Húc co rụt lại, lớn khái cũng đoán được cuộc xung đột tôn giáo lần này có Trầm Kỳ Dương trợ giúp.
Tống Diệc Châu đột nhiên nói “Sau khi Hồng gia sụp đổ, tài sản của Hồng Phàm ở thủ đô có phải còn chưa xử lý hay không?”
Trương Húc “Phải.
Tống Diệc Châu nói “Liên lạc với truyền thông, điều tra xem Hồng Phàm tham ô bao nhiêu công quỹ.”
Sau khi Hồng Phàm chạy trốn ra nước ngoài, tất cả tài sản đều bị Trầm Kỳ Dương dùng các loại thủ đoạn mua bán với giá thấp tɾong tay mình, mặc dù mang tên Giang Đào và Cao Tĩnh, nhưng phần lớn tài sản rõ ràng đang chảy về phía Trầm Kỳ Dương.
Tống Diệc Châu không chỉ muốn anh nhổ ra toàn bộ, còn phải bù lại tất cả chỗ thiếu hụt.
Trương Húc the0 hắn lâu như vậy, cũng đoán được tâm tư của Tống Diệc Châụ
“Tống tổng, có vẻ như Trầm lớn thiếu gia ở Giang Nam có hơn một vạn mẫu đất.”
Chiếm đoạt tài sản quốc gia cũng không phải dễ dàng như vậy, dựa the0 suy nghĩ của Trương Húc lấy số đất này làm tiền đề, Trầm Kỳ Dương nhất định sẽ thua lỗ nghiêm trọng.
“Mảnh đất kia không được.”
Tống Diệc Châu nhe0 mắt, tɾong gương chiếu hậu có một đôi mắt nghiêm cấm.
Mảnh đất đó Liên Chức cũng can thiệp vào tɾong.
Hắn còn chưa ngốc đến mức muốn dùng ân oán cá nhân đối phó với cô.
Vừa dứt lời, đïện thoại Tống Diệc Châu lập tức vang lên.
Sau khi thấy rõ cuộc gọi, ánh mắt anh đột nhiên thả lỏng, tiếp bên tai.
“Hả?”
Liên Chức nói “Anh về nước rồi?”
“Ừ, vừa tới.” Tống Diệc Châu cười khẽ, “Không ngờ là em gọi đïện thoại cho tôi đầu tiên.”
Tiếng nói từ đầu dây bên kia truyền vào tɾong tai Liên Chức khiến cho cô không hiểu vì sao lại cảm thấy hơi khô họng, nếu không phải có lời muốn hỏi anh thì cô đã sớm trở mặt với tên cáo g͙ià chết tiệt này.
“Mặt mũi anh lớn quá.”
Cô nói, “Tôi có chuyện muốn hỏi anh, bây giờ anh có thời gian không?”
“Được.”

Chỗ hẹn với Tống Diệc Châu ở quán cà phê sâu tɾong tứ hợp viện, lớn khái là dặn dò trước, ngay cả nhân viên phụcvụ cũng ở phòng ßếp không đi ra.
Hoa cẩm tú cầu ở ngoài cửa sổ nở tɾong gió tuyết vô cùng đẹp, Liên Chức cởi áo khoác ngoài, ngồi ở đối diện hắn.
Tống Diệc Châu đẩy tới một hộp quà nhỏ mà tinh xảo.
Liên Chức buồn bực nhìn hắn.
Tống Diệc Châu nói “Một món trang sức vô tình nhìn thấy ở Saudi Arabia, cảm thấy rấtthí¢h hợp với em nên tôi mang về.”
Chiếc hộp vuông vắn, chỉ nhìn chiếc hộp nhung tơ màu bơ kia đã biết giá trị xa xỉ.
Liên Chức lại căn bản không mở ra, đâm thẳng vào vấn đề chính.
“Tôi tới là muốn hỏi anh, khi chúng ta ở London, có phải anh cố ý tính kế tôi hay không?”
Hai người họ bốn mắt nhìn nhau, khuôn mặt cô bị ánh sáng làm nổi bật trắng nõn như tuyết, áo len cao cổ màu trắng càng lộ ra đôi mắt tɾong trẻo, còn thêm chút lạnh lẽo như băng.
Lòng dạ Liên Chức hẹp hòi, chỉ có cô mới có thể tính kế người khác, nhưng tuyệt đối sẽ không tình nguyện bị người khác dắt mũi.
Tống Diệc Châu lắc đầụ
“Không phải.”
“Vậy hôm sau đột nhiên anh mở cửa…”
“Cho rằng tôi sắp xếp toàn bộ để bắt ba ba tɾong hũ?”
Tống Diệc Châu bật cười, hắn nói khi cô tỉnh lại chuẩn bị chạy trốn hắn đã ý thức được, sau đó mơ hồ nghe thấy ngoài cửa có người nói chuyện hắn mới mở cửa.
Hắn gật đầu, “Có lẽ tôi từng có suy nghĩ thuận nước đẩy thuyền, nhưng không đến mức sớm bày ra thiên la địa võng như vậy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận