Chương 707

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 707

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Muốn ”
Cô phát ra tiếng gà thét chói tai, rút tiền lì xì ra rồi lôi kéo Tịnh Tịnh đi, Trầm Kỳ Dương cúi đầu, khóe miệng cười cười.
….
Mới qua ba giờ Trầm gia đã ăn xong cơm tất niên.
Mấy nhóm chat tɾong tay Liên Chức lại không ngừng vang lên. Làm ông chủ, ngoại trừ tiền lì xì thì khao thưởng nhân viên đêm giao thừa cuối năm đương nhiên phải có, mấy chục bao lì xì sau khi phát ra tất cả đều gửi nhãn dán khen bà chủ thật là hào phóng.
Liên Chức đang cười muốn thoát ra ngoài, đã thấy bọn họ đang thảo luận chuyện đêm nay ven hồ Đông Thành sẽ bắn pháo hoa.
Bởi vì ô nhiễm môi trường, các thành phố lớn đã ra lệnh cấm đốt pháo hoa, xóa bỏ hoạt động náo nhiệt này không biết đã khiến bao nhiêu người cảm thấy đáng tiếc. Tuy nhiên, gần giao thừa năm nay chính quyền thành phố Bắc Kinh lại hiếm khi công bố một tin vui trên website chính thức.
“Kính gửi toàn bộ công dân
Đêm giao thừa sẽ đốt pháo hoa đón năm mới tại khu vực ven hồ Đông Thành, từ biệt năm cũ đón năm mới, chúc các vị năm mới vui vẻ, an khang thịnh vượng.”
Lúc ấy khi thông báo được phát ra mọi người lập tức điên cuồng chia sẻ, chỉ mới hai ngày mà lượng like lập tức vượt qua ngàn vạn, lúc ấy Chu Nghiêm còn đang nói đùa, sợ là người của mấy tỉnh phụ cận đều sẽ đến góp vui.
Lưu Hạo Cần thậm chí ngay cả cơm tất niên cũng không ăn, vừa qua buổi trưa lập tức xách băng ghế và cả máy ảnh đi chiếm vị trí, hình ảnh gửi tới là dòng người tấp nập, giống như toàn bộ người ở thủ đô đều tới xem.
Chu Nghiêm Có cần khoa trương như vậy không.
Lưu Hạo Cần Không khoa trương chút nào, nghe nói lần này đốt pháo hoa có hình dáng giang sơn vạn dặm, bầu trời đêm Milan, tháp Tokyo của Nhật… Pháo hoa phải kéo dài một giờ, chính phủ đầu tư ít nhất trên mười triệụ
Lưu Hạo Cần Mau tới, nếu không sẽ không có chỗ tốt.
Liên Chức mới không bị anh hù dọa, trời lạnh như vậy ở nhà nói chuyện phiếm không tốt sao.
Cô ngồi bên cạnh bà cụ bóc quýt.
Nhưng Tịnh Tịnh là người thí¢h tham gia náo nhiệt nhất, khi đi the0 tế tổ ở Hồng Kông thì pháo hoa ở Duy Cảng khiến cho cô bé xem một lần khó quên, hôm nay nghe nói thủ đô khó có được một lần bắn pháo hoa, tự nhiên cô bé phải năn nỉ Trầm Kỳ Dương dẫn cô bé đi.
Người đàn ông cúi đầu lười biếng tựa vào sô pha, nhìn cô bé từ trên xuống dưới.
“Chỉ có em đi?”
Tịnh Tịnh nghe không hiểu tɾong lời nói của anh có ý gì.
“Còn có hai em gái cũng muốn xem, anh trai đi đi mà.” Cô bé cầm ống tay áo Trầm Kỳ Dương lắc lắc, nhưng ngay cả mí mắt anh cũng không nhấc lên.
“Xe quá lớn, chở mấy nhóc khoai môn nhỏ các em không có lời.”
Tịnh Tịnh lập tức hiểu ý, kêu to anh trai chị gái một vòng, nũng nịu cầm lấy cánh tay của Liên Chức đang sững sờ không chịu buông.
Liên Chức quả thực không lay chuyển được cô bé.
“Đợi lát nữa đi xem đi.” Bà cụ vỗ vỗ tay cô, “Nếu sợ lạnh thì cao ốc chọc trời bên cạnh chính là sản nghiệp của Lương gia, tầng cao nhất phỏng chừng còn giữ lại, đến đó tầm nhìn là tốt nhất.”
Bà cụ lại vỗ lưng Trầm Kỳ Dương, “Thằng nhóc này ít bắt nạt mấy đứa trẻ lại, còn không mau đi lái xe.”
“Được rồi ”
Trầm Kỳ Dương nhấc ͼhân dài, trực tiếp đứng dậy.
…..
Các con đường chính dẫn đến ven hồ Đông Thành đã tắͼ nghẽn đến mức gần như tê liệt, cho dù có cảnh sát giao thông điều tiết giao thông cũng không làm nên chuyện gì. Trẻ con thí¢h tham gia náo nhiệt, lớn tuổi lập tức ở nhà bồi bà cụ.
Trong tòa nhà chọc trời từ hai ngày trước tất cả nhà hàng và khách sạn đều đã đặt xong, chỉ vì cảnh pháo hoa h0ành tráng này.
Tầng hai ngầm sớm đã có chuyên gia tiếp đón, thang máy nối thẳng lên tầng cao nhất, nơi này quanh năm không có người đặt ͼhân tới, đã có người mặc âu phụcluôn canh giữ ở cạnh cửa, đề phòng có người khác vô tình xông vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận