Chương 709

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 709

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Muốn tiêu tiền mãi không hết, muốn cho toàn bộ người tɾong thành phố cùng xem pháo hoa với tôi, mà tôi là nhân vật chính duy nhất. Yeah
Liên Chức.
Rất rõ ràng, Trầm Kỳ Dương đã nhìn thấy.
Nhiều năm sau, cuộc sống chỉ lo cơm áo gạo tiền, Liên Chức đã sớm quên ngửa đầu ngắm trăng.
Người đàn ông đột nhiên xông vào sinh mệnh của cô, hoặc đúng mực hơn nên dùng thân phận em trai để hình dung, anh dùng phương thức bất ngờ khiến cô không kịp đề phòng h0àn thành cho cô một ước mơ.
Phía xa người người nhốn nháo, dù ở trên không cách trăm mét đều có thể nghe được bọn họ thét chói tai tɾong màn pháo hoa nở rộ.
Thật sự là cả thành phố cùng cô thưởng thức.
Liên Chức vốn không phải the0 chủ nghĩa duy tâm gì, hoặc là cuộc sống đã sớm dạy cô biến rung động và tình cảm hóa thành lợi ích thực tế tốt nhất.
Nhưng pháo hoa đột nhiên sáng lên, đốm lửa lốm đốm khiến cả người cô tê dại như bị bỏng.
Ánh mắt nhìn nhau, câu hỏi của cô gần như trẻ con.
“Sao Trầm lớn thiếu gia lại trâu bò như vậy, sao trên trời anh cũng có sao?”
Trầm Kỳ Dương dung túng tính trẻ con của cô, tɾong nụ cười có chút tiếc nuối “Cái này hình như không được tốt lắm, mua quyền sở hữu thì người khác vẫn có thể nhìn thấy nó.”
Liên Chức bày ra bộ dáng quả nhiên như thế, nhưng lúc cô quay đầu nhìn pháo hoa, một cái lắc tay hình ngôi sao từ đỉnh đầu cô rơi xuống, lấp lánh ánh sáng như những vì sao. Trong nháy mắt cô ngây ngẩn cả người, đây hình như là mẫu mới nhất của thương hiệu VA, một khi ra đời lập tức chấn̵ động một thời, lúc ấy Liên Chức nhìn thêm vài lần ở trên tạp chí, tương đối xinh đẹp.
Nhưng nhìn kỹ hình thức lại không h0àn toàn giống nhau, ít nhất dòng chữ loáng thoáng kia trên tạp chí không có.
Cùng với giọng nói của người đàn ông, hơi thở nóng bỏng nhè nhẹ bao bọc lấy cô.
“Tất cả những gì tốt đẹp tôi sẽ gửi đến cho chị.”
Nếu Liên Chức quay đầu, nhất định sẽ thấy đôi mắt đen nhánh của người đàn ông nhìn cô rấtsâu, kiềm chế lại sáng đến dọa người. Nhưng cô không có thấy, cô giống như con cá nhỏ rơi vào lưới đánh cá, muốn phí công giãy dụa từ tɾong lưới ra.
“Trầm Kỳ Dương, anh không cần như vậy.”
Có chút tâm ý cô không dám cũng không thể mở ra, đi về phía trước nhất định là đường chết.
Trầm Kỳ Dương không trả lời cô, chỉ cúi đầu đặt vòng tay vào lòng bàn tay cô.
Tùy ý như vậy, quà tặng anh tỉ mỉ chuẩn bị cũng không cưỡng chế đe0 lên cho cô, ra vẻ làm mất hay làm đồ chơi ném đi cũng được.
Cũng giống như chính anh nói, anh có tất cả đồ tốt trên thế giới, đều muốn chia sẻ với cô.
Nhưng thái độ không chút để ý này khiến cho trái tim Liên Chức giống như bị bỏng.
Con người luôn luôn hướng tới thứ mình không có, cô lạnh lùng tính toán, nhưng cũng luôn luôn tìm kiếm khát khao sự ͼhân thành.
Người này từ lần đầu tiên gặp mặt đã mang the0 sự nhiệt huyết và thái độ tùy ý cô chưa từng có, như gió sương mưa tuyết ngày trước đều được anh chặn ở phía saụ
Tiếng pháo hoa nổ tung vẫn còn tiếp tục, chỉ nghe thấy vài tiếng thán phục̶, sau khi từng đóa nổ tung, những chữ khác dần dần rõ ràng.
“Cầu cho bạn nhỏ bình an hạnh phúc.”
“Cầu cho em được mọi người yêu thương.”
“Sau đó…”
Trong khoảng thời gian ngắn, tiếng thét chói tai và sợ hãi vang vọng toàn bộ ven hồ Đông Thành, nếu như vừa rồi câu bạn nhỏ kia cực kỳ khiến người khác hâm mộ, vậy thì đoạn văn vừa rồi xen lẫn niềm vui vô tận, mơ hồ có tình yêu tìm tới.
Đã có không ít người chụp ảnh đăng lên nhóm bạn bè, thậm chí gửi cho một nửa kia của mình.
Không ai biết, nụ hôn nóng bỏng rơi vào tai Liên Chức, Trầm Kỳ Dương khàn giọng nói.
“Sau đó thí¢h tôi.”
Anh không chút che dấu ý đồ và khát vọng của anh, giống như dã thú tɾong rừng rậm phần lớn thời gian đều bình thản lười biếng, nhưng chóp mũi thở ra một hơi nóng rực kia lại khiến người ta xao động như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận