Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dươиɠ ѵậŧ dày cộm thô ráp trong lỗ hoa tinh tế, mỗi lần như muốn chọc thủng bức tường thịt mỏng manh. Đầu qυყ đầυ thô bạo dày vò hoa tâm. Bức cô không thể không phát ra những tiếng rêи ɾỉ thảm thiết.
“A… quá sâu… thật đáng sợ… a a… đừng mà… ưʍ…”
Cố Thiển Thiền có thể nhìn thấy màn đêm đen kịt bên ngoài cửa sổ từ ban công. Nó khiến cô khó chịu như đang khỏa thân chạy ngoài đường. Lỗ hoa càng kẹp chặt hơn. Đôi chân thon nhỏ vẫn nhảy thẳng lên. Cô yếu ớt nhìn dươиɠ ѵậŧ to màu tím đen trong đũng quần đang ra vào cái lỗ sưng tấy chảy máu một cách thô bạo.
Dươиɠ ѵậŧ đâm nhanh đến nổi bọt nước.
“Ưm ha… ưm ha ha…”
“Không… đừng bắn vào trong… a a… sâu quá rồi…”
Trịnh Trúc Nghĩa sau khi bắn vào trực tiếp cắm vào tiếp tục đâm. Dươиɠ ѵậŧ vừa mềm nhũn lại bắt đầu cứng lên. Cố Thiển Thiền cảm thấy thắt lưng của mình sắp bị gãy. Lỗ hoa đã tê dại vì cơn đau rồi. Chỉ là cô không ngừng cảm thấy các cơ quan nội tạng của mình sắp bị dịch chuyển bởi cú đâm tàn nhẫn này.
Tiếng chim cu kêu trong núi.
Lúc này, Cố Thiển Thiền vừa được đổi vị trí. Trịnh Trúc Nghĩa điều chỉnh hàng ghế trước ngả ra phía sau, ấn cô gái lên ghế ô tô rồi từ phía sau tiến vào. Kéo tóc cô lại như cưỡi ngựa và mãnh liệt đâm vào giữa háng.
“Ưm ha… a… ưm ưm a a… ưm a…”
Cố Thiển Thiền bị ép phải ngẩng đầu. Chịu sự công kích đến từ phía sau. Tử ©υиɠ đã bị bắn đầy. Theo động tác đâm chọc của anh, mỗi lần rút ra là anh lại kéo ra một lượng lớn tϊиɧ ɖϊ©h͙ trộn lẫn với dâʍ ŧᏂủy̠, làm ướt cả ghế xe.
“Xít… đau… hu hu…”
Anh ngã thẳng xuống người cô sau khi xuất tinh. Cố Thiển Thiền nghĩ rằng điều khủng khϊếp này đã kết thúc hết rồi. Cô đột nhiên nhớ Trịnh Trúc Nghĩa đã cho cô ăn cháo vào sáng nay. Cố Thiển Thiền cảm thấy vô cùng hối hận, lẽ ra cô không nên chạy trốn. Nếu không chạy trốn, cô cũng sẽ không phải đối mặt với một Trịnh Trúc Nghĩa đáng sợ như vậy.
“Đừng sợ… vẫn còn đau hơn.”
Trịnh Trúc Nghĩa hừ lạnh. Sau khi nằm trên người cô và nghỉ ngơi một lúc, anh ta trực tiếp banh mông của cô ra. Lộ ra một hậu huyệt nhỏ đóng chặt ở giữa.
“Ưʍ… đừng… a a… không được… em sẽ chết mất… làm ơn… thả em ra đi…”
Cố Thiển Thiền đột nhiên nhận ra những gì Trịnh Trúc Nghĩa sẽ làm. Nơi đó… nơi đó nhất định sẽ bị kéo rách!
“Nếu đã làm việc sai thì phải ngoan ngoãn chấp nhận bị trừng phạt.”
Trịnh Trúc Nghĩa tàn nhẫn đút một ngón tay vào hậu huyệt nhỏ đang khép chặt. Nơi đó không có hóa học, sẽ không tự động tiết ra dâʍ ɖị©ɧ, chỉ một ngón tay thôi cũng khiến Cố Thiển Thiến cảm thấy đau như bị xé rách.
“A! Hỏng rồi… đau quá… a a…”
Một ngón tay bị anh dùng sức nhét vào trong hoa huyệt. Cố Thiển Thiền thậm chí còn cảm thấy móng tay sắc nhọn cắt xuyên qua thành ruột mỏng manh khiến cô cảm nhận được cơ đau nhói.
“Phải cho em chịu đau, như vậy mới nhớ được giáo huấn.”
Trịnh Trúc Nghĩa tàn nhẫn đâm ba ngón tay vào, hoa huyệt đã bị rách toang. Máu tươi tràn ra từ khe hở hẹp. Cố Thiển Thiền thở hổn hển vì đau. Lúc này, anh rút ngón tay ra và thay vào đó là dươиɠ ѵậŧ còn kinh khủng hơn.
“Bụp…”
“A a a!!!”
Dươиɠ ѵậŧ chọc vào một cách thô bạo khiến hoa huyệt mỏng manh của cô bị rách ra hoàn toàn. Đôi mắt của Cố Thiển Thiền mờ đi, cô ngất đi vì đau. Nhưng sự xâm phạm từ đằng sau của anh cũng không dừng lại.
“Phốc…Phốc…”
Được bôi trơn bởi máu, anh ra tiếp tục ra vào một cách thô bạo. Cô nàng dưới thân vẫn nhíu mày cho dù đã ngất đi, cái miệng nhỏ nhắn vẫn khẽ rêи ɾỉ.
Trên đường núi vắng. Một chiếc xe thể thao màu trắng không ngừng rung lên. Tiếng rêи ɾỉ và tiếng la hét không thể kiểm soát của cô gái không ngừng phát ra từ bên trong xe. Kèm theo đó là sự va chạm mạnh về thể chất. Những tiếng rêи ɾỉ nhỏ dần và hầu như không thể nghe thấy nữa, nhưng những cú đập vật lý lại trở nên dữ dội hơn.
Chiếc xe dần trở lại trạng thái an tĩnh khi bầu trời phía đông đã hửng sáng nhẹ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận