Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạnh Mính chậm rãi mở to mắt, đột nhiên ngồi dậy, dưới chân truyền đến cảm giác đau nhức khiến cô hít hà một hơi, thân thể lại nằm oặt xuống.

Cô nhìn ngoài cửa sổ, chờ mong hỏi: “Em tới cứu chị sao?”

Hạnh Mính cũng cảm thấy ý nghĩ của mình thật buồn cười, động vật có thể nghe hiểu tiếng người sao? Nếu con mèo này là yêu quái thì thật tốt.

Nhưng nếu là yêu quái hẳn là sẽ để bản thân mắc kẹt trên cây không xuống được đúng không?

Hạnh Mính mất mát, lại rúc đầu lùi về trong chăn.

Cho dù là mèo bình thường cũng sẽ không ngu ngốc đến mức để bản thân mắc kẹt trên cây. Hơn nữa con mèo này leo cây linh hoạt như vậy, hẳn là không phải con lúc trước mà cô cứu.

Lúc sau, con mèo trắng cũng rời đi, sau khi nhảy xuống đất liền không thấy nó trở về.

Ăn cơm xong, Nguyên Tuấn Sách nắm tóc kéo lên, ép ngẩng đầu hôn lưỡi với anh, còn nhất định phải hút hết sạch nước miếng trong miệng cô mới thôi, mới bằng lòng buông tha.

Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách nóng rực, nhìn cô nói.

“Hạnh Mính, tôi muốn làm tình.”

“Không được!” Cô cao giọng, thét lên thất thanh: “Tôi đau, tôi sẽ đau chết. Cậu tha cho tôi được không? Tôi không giống cậu, chân tôi mà còn tiếp tục như này sẽ tàn phế mất, cậu dẫn tôi đi khám bác sĩ được không?”

Hạnh Mính bắt lấy cánh tay anh, lại bị nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo của anh làm cho run rẩy, bật khóc nhưng vẫn cố gắng nói chuyện liền mạch, dáng vẻ kích động đáng thương, khóc đến nước mắt nước mũi đều chảy ra.

“Tôi không chạy, cậu dẫn tôi đi khám bác sĩ, tôi không nghĩ mất chân.”

Nguyên Tuấn Sách nắm được trọng điểm trong lời của cô, dò hỏi: “Sau khi khám bác sĩ sẽ làm tình với tôi sao?”

Hạnh Mính gật đầu.

“Vậy nói cách khác, chỉ cần làm tình với tôi, tôi sẽ mang Hạnh Mính đi khám bác sĩ.”

Không ngờ anh lại suy một ra ba như vậy. Tuy cùng là một đạo lý như nhau, nhưng Hạnh Mính vẫn không vui, nói lắp nói: “Mình đau, cậu mang mình đi khám bác sĩ trước, sau đó rồi làm, không được sao?”

“Nhưng mà chính tôi cũng đau,” Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, cầm lấy tay Hạnh Mính, ấn lên hạ bộ của mình, nơi đó vẫn luôn cứng ngắc, nóng như bàn ủi.

“Tôi đã đau rất lâu. Bắt đầu từ ngày hôm qua, nó liền biến thành như vậy, nhất định phải cắm vào trong động của Hạnh Mính mới có thể tốt lên.”

Từ sau khi lột thịt của cô để lấp đầy lỗ hổng trong ngực mình, dục vọng cứ mãi chiếm cứ hạ thể của Nguyên Tuấn Sách, bao lâu cũng không chịu khôi phục.

Chuyện mà Nguyên Tuấn Sách đã quyết định rất khó thay đổi, anh chậm chạp không chịu nhượng bộ, Hạnh Mính đành xuống nước xin tha trước: “Vậy mình giúp cậu khẩu……”

Anh mỉm cười, không có cự tuyệt.

“Có cần tôi phối hợp với Hạnh Mính không? Nếu tôi không khom lưng xuống, cậu hẳn là sẽ rất đau.”

Sự săn sóc muộn màng lúc này hoàn toàn là dư thừa, trong lòng Hạnh Mính mắng anh ra vẻ đạo mạo.

“Cậu, đến quỳ gối trên giường, quỳ trước mặt mình ấy.”

Nguyên Tuấn Sách làm theo, anh quỳ gối trước mặt cô, đầu Hạnh Mính hơi ngả về phía sau, đến tận khi đầu chạm vào thành giường, mới có thể nhìn thẳng hạ bộ cứng rắn thẳng táp của anh.

Gậy thịt cương cứng, phồng thành một khối to, quần ngủ cũng bị nó chọc lên một túp lều. Số lần Hạnh Mính khẩu giao cho anh có thể đếm trên đầu ngón tay, cho nên thật ra cô cũng không quá thành thạo việc này, gương mặt đỏ rực. Ngược lại, yêu quái Nguyên Tuấn Sách vừa mới nhập môn lại bình thản coi chuyện này như cơm bữa.

Vì sao cô phải làm loại chuyện này này? A a a

Hạnh Mính cố sức túm quần anh, động tác không tính là ôn nhu kéo cái quần xuống. Dương vật giữa háng dựng đứng, bị hành động thô lỗ của cô áp xuống, Nguyên Tuấn Sách cong eo, xin tha rên rỉ: “Đau.”

“Thực xin lỗi.”

Hạnh Mính dễ như trở bàn tay bị dáng vẻ đáng thương của anh mê hoặc. Hai tay thật cẩn thận kéo lưng quần ra rồi mới tụt xuống, lại cởi thêm một lớp quần lót tứ giác màu đen.

Cự vật hiện ra trước mắt, gân xanh trên mặt ngoằn ngoèo như rắn, phần lớn những con rắn xanh này đều xoay quanh cây cột, quy đầu hồng nộn non nớt cực kỳ đáng yêu. Cảm giác tương phản càng làm tăng vẻ dữ tợn của trụ thịt.

Hạnh Mính còn chưa ngậm nó, miệng đã cảm giác đã bắt đầu thấy trướng. Hai tay cô đỡ phía dưới dương vật, bàn tay khó khăn nắm lấy thân gậy, há mồm đưa quy đầu vào trong miệng, đầu lưỡi vòng quanh đỉnh quy đầu, quyến luyến đảo qua khe hở, đầu lưỡi mềm mại bôi nước lên quy đầu khiến vẻ ngoài nó bóng loáng, cực kỳ kiên nhẫn liếm toàn bộ.

Hạnh Mính cảm nhận được rõ ràng Nguyên Tuấn Sách đang gập eo xuống, cơ bụng thắt chặt, dường như không chịu nổi loại kích thích này, vô thức đưa đẩy trong miệng cô hai lần, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

“Hạnh Mính.”

Dùng giọng điệu sắc tình như vậy kêu tên cô, Hạnh Mính nghe đến mặt đỏ tai hồng. Hạnh Mính nhắm mắt lại, đầu lưỡi chọc vào trong mã mắt, phản ứng của Nguyên Tuấn Sách càng kịch liệt hơn, cả người đều biến thành điểm mẫn cảm, muốn khiến anh mất khống chế thật sự rất dễ dàng.

Nguyên Tuấn Sách vuốt ve đỉnh đầu cô, lực đạo không nhẹ không nặng, mang theo cảm giác như đang ẩn nhẫn.

Cô phun quy đầu ra, vươn đầu lưỡi dài liếm lút cán, từ quy đầu một đường đi xuống, dùng phương thức này để lấy lòng người khác, Hạnh Mính cảm thấy cực kỳ thẹn thùng. Cô chỉ dành tưởng tượng mình đang mút kẹo que hoặc kem lạnh, động tác liếm mút càng thích ý.

Gân xanh dữ tợn nảy lên, dương vật run rẩy trong tay cô, đầu lưỡi mềm mại một đường trượt xuống. Cuối cùng, đỉnh đầu dương vật có chút nước rỉ ra, anh quỳ thẳng, hai chân run rẩy.

Ấn mạnh đầu cô xuống, giọng nói khàn khàn khó nhịn: “Ngậm lấy…… Ngậm lấy. Hạnh Mính, mau, hút lấy nó.”

Nguyên Tuấn Sách hạ giọng cầu xin, nào còn dáng vẻ cường thế như vừa rồi, từng âm tiết rầm rì trong miệng giống như chó con. Hạnh Mính mút mạnh ở đỉnh quy đầu hai cái, giống như muốn hút ra cái gì đó ở bên trong. Nguyên Tuấn Sách bị kích thích, lí trí lên mây, ấn đầu cô, hung hăng va chạm linh tinh trong miệng Hạnh Mính.

Hạnh Mính chưa kịp há to miệng, quy đầu hung hăng cọ vào hàm răng, cô định nói xin lỗi, nhưng Nguyên Tuấn Sách căn bản không có ý định dừng lại. Cho dù vừa rồi có đau đến mức kêu thành tiếng, nhưng anh vẫn rất hưởng thụ loại cảm giác này, thuộc tính M bộc phát, tiếp tục đẩy vào bên trong miệng cô.

Quy đầu chọc đến tận cổ họng, Hạnh Mính không kịp lui về sau, tay Nguyên Tuấn Sách đã thủ sẵn sau đầu cô, ấn đầu cô lại gần mình, động tác tàn bạo nhằm thẳng vào yết hầu của cô.

Anh căn bản không biết mức độ cực hạn của yết hầu ở đâu, vì có thể để nguyên cây gậy của mình đi hết vào mà nổi điên thọc mạnh, thậm chí còn cố chấp muốn nhét cả hai quả trứng vào cùng. Giống như lúc cắm vào hoa huyệt của cô, không hề lưu tình chút nào.

“Nôn! Nôn!”

Chỗ sâu trong cổ họng truyền đến cảm giác quái dị, tiếng rên rỉ bị bóp méo, Hạnh Mính còn nảy sinh ảo giác như cổ họng của mình sắp bị đâm thủng. Nguyên Tuấn Sách chẳng hề dịu dàng, Hạnh Mính lại sợ hàm răng mình sẽ khiến dương vật của anh bị thương, miệng cố gắng mở to hết cỡ, nhưng anh lại chẳng chút bận tâm đến yết hầu sắp trướng đến nứt ra của cô. Giống như nếu có thể, anh còn muốn nhét cả hai quả trứng vào trong miệng cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận