Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật sự là bị hắn nói đúng.

Tiêu Trúc Vũ dẩu miệng nhấp môi, chắp tay sau lưng giống như một đứa trẻ bị khiển trách sai lầm .

Buổi sáng thấy hắn còn ngủ chưa tỉnh , liền trộm đem thuốc lá ở tủ đầu giường lấy đi.

“Nếu để cậu ta biết, thế nào cũng đem tôi đánh chết.”

Tô Hòa Mặc từ trong túi lấy ra một viên thuốc màu trắng cho cô: “Nhớ rõ uống, còn có, ở trường học đừng tới gần tôi quá, bằng không bị Bạch Dương phát hiện, tôi sẽ không dạy cô vẽ tranh được.”

“Hiểu hiểu!”

“Ngày hôm qua có trở về nhìn bà ngoài cô sao?”

Tiêu Trúc Vũ lắc đầu: “Bạch Dương không cho tôi trở về.”

Khi nói chuyện mỗi tiếng phát ra đều gian nan, người sáng suốt một chút liền có thể nghe ra khác thường, Bạch Dương không cho cô trở về cũng bình thường, phỏng chừng lại dùng chiêu lừa gạt gì đó để cho bà ngoại cô yên tâm.

Tô Hòa Mặc đem thuốc nhét vào túi: “Tuần này nhớ rõ trở về, lần trước tôi tới nhà cô , nhìn thấy bà ngoài làm thật nhiều màn thầu cho cô, chờ cô trở về ăn.”

Vừa dứt lời, hai mắt cô liền trực tiếp tỏa ánh sáng, nghe được ăn, so với nhìn thấy tiền còn kích động hơn.

Buổi chiều thứ tư là một ngày nắng không dễ thấy trong mùa này.

Bạch Dương mang cô trốn học, mất hai giờ chạy xe mới đến được bờ biển.

Cô nhìn thấy bờ cát liền giống như con ngựa hoang thoát cương xuống xe liền hướng tới bờ biển mà chạy, hưng phấn chạy nhanh đến rối loạn nhịp thở , hoan hô nhảy nhót tinh lực tràn đầy kinh người.

Có lẽ bây giờ là thời gian trong giờ làm việc nên bờ biển có rất ít người, Bạch Dương không nhanh không chậm đi theo ở phía sau, sóng biển dâng lên một đợt lại một đợt, dâng lên rồi rút lại, biến mất trên bờ cát, cô dùng chân thật cẩn thận thử thăm dò mép bờ biển, mỗi khi bọt sóng sắp đánh tới thời điểm, liền vội vàng lui ra sau trốn.

Chờ đến sóng thối lui, lại chạy về phía trước chạy, chơi vui vẻ vô cùng.

Muốn làm cô vui vẻ rất đơn giản, ăn bữa cơm là được, nhưng Bạch Dương cũng rất ít khi được nhìn thấy biểu hiện thoải mái mừng rỡ giống như một đứa trẻ này của cô , ít nhất không giống như ngày thường nghẹn khí, làm túi trút giận.

“Chơi vui sao?”

“Chơi vui! Rất rất rất vui!” cô vang dội trả lời, trên người mặc đồng phucc, dào dạt ngây ngô, dưới ánh mặt trời non nớt vô cùng.

So sánh với vẻ mặt bình tĩnh của hắn, Bạch Dương tựa như một người cha mang hài tửđi chơi vậy thấy cô ấu trĩ, bồi cô đi chơi xong này mấy km bờ cát, kiên nhẫn đợi cô tiêu hao thể lực.

Tiêu Trúc Vũ muốn cởi giày đi vào trong biển mặt một chút, liền bị hắn bóp mặt, dùng nụ cười ôn nhu lời nói nói ra đều rất dọa người nói.

“Em có thể thử xem, dám làm như vậy, nào chỉ chân trước vừa bước vào, liền đem chân đó đánh tàn phế.”

“Người xấu!”

“Lặp lại lần nữa?” Tươi cười trên mặt lập tức biến mất, Bạch Dương niết đau mặt cô, âm điệu cất cao: “Tôi mang êm đi xem biển, còn chưa nhận được lời cảm ơn nào của em,còn bị mắng là người xấu? Tiêu Trúc Vũ, em mẹ nó hậtt là vết thương lành quên đau a, có phải lời tôi nói em đều xem là gió thoảng bên tai phải không!”

“Ô đau, đau.” cô nháy mắt ủy khuất, sắc mặt biến đổi thật nhanh, niết mặt bánh bao ép kéo sáng trái làm đầu cô buộc phải quay theo, khóe miệng cũng vì bị kéo má mà mở ra, mời người chà đạp, dù là hắn hay bất cứ người đàn ông nào có tâm tư không tốt dù chỉ một chút , khi nhìn thấy dáng vẻ này của cô cũng không kìm được mà muốn chà đạp một phen!

“Nhớ cho kỹ,em là người của tôi, vô luận ai nói với em là tôi không tốt cũng không cho phép tin, phải vĩnh vĩnh viễn viễn đứng ở bên này tôi!”

Da mặt cô giống như sắp bị kéo ra, đau ứa ra nước mắt: “Nhớ kỹ, nhớ kỹ.”

“Em là người của ai ?” Bạch Dương đứng đắn nghiêm túc hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận