Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai tuần sau.
“Giúp tôi, xin mọi người giúp tôi tìm con gái đi”
Một người phụ nữ phờ phạc, tóc tai rối bời không ngừng kêu khóc. Con gái cô ấy là A Đào không biết đã đi đâu, mọi người thật sự thấy sốt ruột.
“Chị bình tĩnh, mọi người sẽ hỗ trợ tìm con gái giúp chị”
Một y tá bên cạnh tốt bụng đỡ lấy cô ấy trấn an. Sau đó mọi người lục đυ.c chia nhóm ra đi tìm.
Trời đã chập tối, chỉ nhìn thấy mờ mờ, lại có dấu hiệu sắp mưa, việc tìm kiếm quả thật khó khăn. Phỉ Nhược cùng hai người nữa đi ven một con đường đất rộng, lại không may gặp phải ba ngã rẽ, vì để tiết kiệm thời gian nên họ đã chia nhau ra để đi.
Cô men theo con đường đi về phía trước, đi được một lúc trước mặt lại xuất hiện một vách đồi. Cô rẽ theo đường vòng cung của con đường, bây giờ song song với cô một bên là bụi cây, một bên là vách đồi. Cũng may đường rộng nên cô không lo sẽ vấp ngã xuống dưới.
Phỉ Nhược đi được một lúc, trời bắt đầu xuất hiện những hạt mưa, cô thật sự muốn bỏ cuộc. Nhưng nghĩ lại đứa bé ấy lại không nỡ. Mọi người đã thống nhất nếu tìm được sẽ gọi điện thông báo cho nhau vậy nên chưa có tin tức nào thì cô không được phép dừng lại.
Trong lúc đang vực lại ý chí, trước mắt cô như vụt lên một tia hi vọng. Đó có phải là một đứa bé không?
Cô thật sự không nhìn lầm, đó thật sự là một đứa bé.
“A Đào”
Đứa bé nghe tiếng gọi có vẻ hơi giật mình, vội xoay lại nhìn cô. Khuôn mặt lấm lem, mắt hoen đỏ, có vẻ đã khóc rất nhiều.
“Cô biết con sao?”
“Con đúng là A Đào sao”
Phỉ Nhược nghe câu hỏi của cô bé thì biết mình đã tìm đúng người, trong lòng cực kì vui vẻ, nhanh chóng ôm lấy A Đào.
“Nào, về với cô, mẹ con đang rất lo lắng”
“Không được, con phải đưa teddy theo”
A Đào vừa nói vừa mếu máo.
Phỉ Nhược hơi ngớ người.
Teddy? Có phải cách gọi của một con gấu bông không nhỉ.
Như Phỉ Nhược nghĩ, A Đào kéo cô gần vách đồi, hơi chỉ xuống dưới. Lúc này cô mới thấy một chú gấu bông nhỏ bị mắc vào một nhánh cây.
“Con không cẩn thận làm rớt teddy xuống đó, nhưng đợi mãi cũng không biết cách nào để lấy lên”
A Đào bên cạnh thút thít. Lúc này Phỉ Nhược đã hiểu vì sao cô bé ngồi ở đây mà không về nhà. Đến cô còn khó lấy lên sao cô bé có thể lấy được chứ.
“Nào, để cô lấy giúp con”
Phỉ Nhược hơi chồm người xuống, với tay đến phía nhánh cây, nhưng có vẻ xa hơn cô tưởng.
Thêm một chút nữa, một chút nữa.
Cô cố nhướng người, khoảng năm phút sau cổ và cánh tay có cảm giác mỏi, cô mới thở hổn hển ngồi dậy. Trời sắp tối hẳn rồi, chỉ sợ sẽ không thấy gì. Mưa lại dần nặng hạt hơn.
“A Đào ngoan trở về trước, cô sẽ đưa teddy về cho con sau được không”
A Đào rất ngoan ngoãn mà gật đầu, theo sự hối thúc của Phỉ Nhược nhanh chóng rời đi. Cũng may là cô bé nhớ đường về.
Sau khi A Đào khuất bóng, Phỉ Nhược mới tìm một cành cây gần đó, lại tiếp tục việc lấy gấu bông lên. Cô cũng đã quên mất là phải gọi điện thông báo cho mọi người.
Nhờ có cành cây mà cô dễ dàng với tới được chú gấu, nhưng không có lợi thế của những ngón tay nên khó khèo lên hơn. Với sự nỗ lực, cuối cùng cô cũng móc được sợi dây trên đầu chú gấu vào cây.
Phỉ Nhược rất cẩn thận mà nâng lên, cô thầm vui mừng khi đã nâng được lên nữa đường, chỉ vài centimet nữa là cô cầm được trong tay rồi, nhưng sự cố không may xảy ra, sợi dây bỗng tuột khỏi nhánh cây, mà lần tuột này chú gấu sẽ rớt luôn xuống đồi. Ngay lúc này cô lại không suy nghĩ, trong vô thức mà đưa tay với lấy.
“Áaa”
Cả cơ thể nhào lên phía trước, không nghi ngờ, cô bị trượt xuống vách đồi. Phỉ Nhược chỉ cảm thấy bản thân không ngừng xoay vòng, không biết điểm đến ở đâu, bao giờ mới dừng lại. Đến khi cả cơ thể yên ổn dừng lại, trước mắt cô đã là một mảng đen tối, cả cơ thể đau nhức, đầu ong ong mơ hồ.
Phỉ Nhược không kịp suy nghĩ gì nữa, mắt lịm đi, thứ cô còn cảm nhận được trước khi ngất là mưa, mưa thật to.
Cô sẽ phải chết ở đây sao? Hình như, cô nghe thấy gì đó. À, tiếng chuông điện thoại của cô.
Làm sao đây, cô không nhấc tay được, mắt cô cũng không mở nổi nữa rồi. Cô, buồn ngủ quá. Cô, muốn ngủ.
————-
“Vẫn không gọi được cho cô ấy sao?”
Thiếu Minh lo lắng nhấn gọi đi, anh đã gọi bao nhiêu cuộc rồi, cô làm gì không chịu bắt máy chứ. Bên cạnh là câu hỏi đầy lo lắng của Đàm Trạch.
Anh ta cũng đã gọi đi rất nhiều rồi, có tiếng chuông đổ nhưng không có ai bắt máy.
Thiếu Minh thật sự đã hết kiên nhẫn, sự bất an dâng cao.
“A Đào, dẫn chú tới chỗ đó được chứ”
Sau khi A Đào trở về mọi người đã thông báo cho nhau. Khi tập hợp đầy đủ thì chỉ thiếu Phỉ Nhược, rất dễ đoán được cô gái mà A Đào nói chính là Phỉ Nhược.
Ngay lúc đó anh đã thấy không yên mà gọi cho cô, kết quả là không ai bắt máy. Bây giờ anh không thể ngồi đây chờ đợi vô ích nữa.
“Viện trưởng, trời đã tối rồi”
Là giọng Mộc Nghi.
Hết chap 71.

Bình luận (0)

Để lại bình luận