Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đàm Trinh Tịnh cười bất đắc dĩ: “Cái đó chỉ là thứ yếu thôi.”

Văn Hinh ngay lập tức gọi điện thoại thông báo tin tốt cho Cố Dĩ Phàm.

Không biết Cố Dĩ Phàm nói gì ở đầu dây bên kia, Văn Hinh nói mấy tiếng “ừ ừ, được” rồi cúp máy, sau đó cô ấy quay sang nháy mắt với Đàm Trinh Tịnh: “Lát nữa cậu ấy sẽ qua đây.”

Hai người họ tiếp tục uống rượu, chờ tới khi Cố Dĩ Phàm đến thì hai cô gái đã uống say khướt.

“Đàn chị, sao hai người lại… uống say tới vậy…” Cố Dĩ Phàm kinh ngạc đỡ lấy cánh tay đang vươn ra của Đàm Trinh Tịnh, mùi hương thoang thoảng phảng phất từ mái tóc cô khiến cổ họng của anh ta nghẹn lại.

Văn Hinh không có chút phản ứng nào, nằm nhoài lên một bên quầy bar.

Đàm Trinh Tịnh vẫn tỉnh táo, cô giơ tay đánh anh ta một cái xem như chào hỏi: “Hi, đàn em.”

Cô lảo đảo như sắp ngã về phía quầy bar. Cố Dĩ Phàm vội vàng vươn tay ra đỡ lấy cơ thể cô. Đàm Trinh Tịnh ngã nhào vào lòng anh ta.

Tửu lượng của cô không tốt lắm, mới uống vài cốc bia đã xây xẩm mặt mày, trời đất đảo lộn.

Bạn trai của Văn Hinh gọi điện thoại tới, nói rằng sẽ mau chóng tới đón cô ấy. Đàm Trinh Tịnh cũng nhân lúc tỉnh táo gửi định vị của quán rượu nhỏ này cho Nhiếp Tu Tề.

Quán rượu không đông người, chỉ có lác đác vài vị khách đang dựa vào quầy bar, cách các cô không xa không gần. Bóng dáng của nhân viên pha chế lấp ló sau quầy bar cao ngất.

Đàm Trinh Tịnh híp mắt nhìn xuyên qua ly thủy tinh, trông thấy thế giới rực rỡ sắc màu. Thật xa hoa trụy lạc.

Cô chậm rãi mở miệng: “A Hinh, không phải cậu vẫn luôn thắc mắc tại sao khi đó tớ rời khỏi Bắc Kinh sao.”

Văn Hinh chống cằm, dỏng tai lắng nghe.

Cô nói tiếp: “Trong vũ đoàn có một vị tiền bối mà tớ rất kính trọng, lúc mới vào vũ đoàn chị ấy đã từng dẫn dắt tớ, chỉ bảo tớ rất nhiều điều, tớ rất tín nhiệm chị ấy.”

“Về sau có một lần, chúng tớ kết thúc buổi biểu diễn, mọi người cùng nhau tới nhà hàng để liên hoan.”

Cô lắc lư cốc thủy tinh trong tay, bia trong cốc dao động phát ra tiếng, vành mắt cô chợt đỏ lên.

Đó là buổi biểu diễn quy mô lớn đầu tiên của Đàm Trinh Tịnh sau khi vào vũ đoàn. Buổi biểu diễn thành công tốt đẹp, cô rất vui. Khi bữa tiệc kết thúc, các đồng nghiệp lũ lượt ra về.

Đàm Trinh Tịnh cầm lấy túi xách, chuẩn bị trở về nhà. Đúng lúc này điện thoại vang lên, cô nhận được cuộc gọi của tiền bối, nói có chuyện muốn tâm sự với cô. Đàm Trinh Tịnh đi tới nơi hẹn, lên trên lầu tìm tiền bối. Đối phương kéo cô ngồi xuống hàn huyên vài câu. Ý tứ trong lời nói rất đơn giản, Đàm Trinh Tịnh nghe hiểu ngay.

“Tiểu Đàm, em có thiên phú và tiền đồ rộng mở. Chỉ là em cũng biết đấy, năm nào cũng có rất nhiều cô gái múa giỏi, nếu muốn thành danh thì không biết phải đợi tới khi nào.” Tiền bối đẩy một tấm thẻ phòng tới rồi ra ám hiệu: “Có một con đường tắt để đi, còn nhanh hơn là tự đi lên bằng thực lực.”

Đàm Trinh Tịnh không tin nổi phải ngẩng đầu lên. Trước nay, thái độ của các đồng nghiệp với tiền bối ít nhiều có chút kiêng kỵ, cô những tưởng đó là vì đối phương có lai lịch thâm sâu, chưa từng nghĩ tới những phương diện khác.

Thẻ phòng là của khách sạn này, nếu như cô đồng ý thì bây giờ có thể đi ngay. Dưới ánh mắt ngạc nhiên của đối phương, Đàm Trinh Tịnh đã lắc đầu từ chối. Mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình, tiền bối lựa chọn đường tắt, nhưng cô không muốn đi.

Cô không nói ra những lời nặng nề, chỉ là yên lặng cầm lấy túi xách rồi rời đi.

Khi đi tới cửa, đối phương đứng phía sau nhắc nhở cô: “Nếu bây giờ em đi, sau này đổi ý cũng không còn kịp nữa đâu. Cơ hội trong vũ đoàn cũng sẽ không trao cho em nữa.”

Đàm Trinh Tịnh nở nụ cười trào phúng, đi thẳng một mạch không quay đầu lại.

Từ đó trở đi cô bắt đầu bị lạnh nhạt, tiền bối bị mất mặt, không còn chỉ dẫn cô nữa, tất nhiên những đồng nghiệp khác cũng thấy được điều này, vậy nên Đàm Trinh Tịnh dần bị cô lập.

Vào một đêm không trăng, sau khi luyện tập xong, trên đường trở về nhà, cô nhìn dòng xe tấp nập chạy trên đường, bỗng cảm thấy bản thân thật nhỏ bé.

Tất cả hy vọng dập tắt, cô lựa chọn trở về quê hương. Cuối cùng cũng nói ra được chuyện này, Đàm Trinh Tịnh không biết nên cảm thấy ra sao.

Văn Hinh ôm lấy vai cô an ủi, sau đó cụng ly với cô. Cô ấy lắc đầu rồi thở dài: “Aizzz, tớ cũng đoán được từ trước rồi… vậy bây giờ cậu định thế nào?”

Đàm Trinh Tịnh có chút biêng biêng, ý thức dần phân tán, cô mơ màng đáp lại: “Bây giờ á… tớ không sợ nữa rồi… nếu gặp phải chuyện như vậy… tôi không sợ nữa…”

“Ha ha! Tớ biết rồi, vị Bí thư Nhiếp kia chắc chắn có thể bảo vệ được cậu…” Văn Hinh gục đầu lên mặt bàn, không còn phản ứng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận