Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Khê Viễn: “Mẹ kiếp.”

***

Sau khi ăn uống no say, Tô Anh vô cùng vui vẻ, nũng nịu đòi đi xem phim, còn tuyên bố muốn trải nghiệm tất tần tật những chuyện mà đôi lứa yêu nhau nên làm.

Tống Đĩnh Ngôn thỏa mãn mọi mong ước của cô, theo cô đi hết chỗ này đến chỗ khác, bằng lòng làm tài xế riêng và cái ví di động cho cô.

Dưới ánh hoàng hôn, chiếc ô tô chạy êm ru như dòng sông yên ả uốn quanh những bóng cây rậm rạp. Vạt sáng màu hổ phách chiếu vào trong xe, soi tỏ gương mặt nghiêng của người con gái đang say giấc.

Tô Anh đã chơi thỏa thích cả ngày, thế nên vừa bước lên xe, cơ thể cô mềm lả như không có xương, mệt mỏi tựa lên ghế thở đều đều, nghiêng đầu từ từ thiếp ngủ.

Tống Đĩnh Ngôn thích ngắm cô nhất vào lúc cô ngủ yên, anh nghiêng người hôn lên môi cô, người con gái chau mày như thể khó chịu với sự quấy rầy của anh, xoay người tiếp tục ngủ bù.

Khu biệt thự nằm cách xa trung tâm thành phố, càng về gần, đường càng thưa bóng người, cũng chẳng thấy được mấy bóng xe.

Sau khi đánh tay lái, xe rẽ vào một con đường nhỏ sâu hút, ven đường trồng hai hàng đại thụ cao lớn sum sê, thanh u, thoáng đãng và rất mực yên bình.

Tống Đĩnh Ngôn lơ đãng quay đầu, bắt gặp đôi mắt mênh mang sương mờ của người con gái.

“Sao thế em?” Anh hỏi.

Dường như cô vừa mới tỉnh, giọng vẫn hơi khàn, “Em muốn hôn anh.”

Bàn tay cầm lái dừng lại, Tống Đĩnh Ngôn hít sâu một hơi, gắng ghìm chặt con thú đang phát điên ở bên trong, khẽ thầm thì: “Anh đang lái xe.”

Anh nói với ý ngầm cảnh cáo, nhưng Tô Anh rõ ràng không hiểu, còn liều lĩnh chống tay lên chiếc đùi rắn chắc của anh.

“Dừng xe đi mà…” Cô kéo dài âm cuối, rất dỗi ngọt ngào, “Em thề, chỉ hôn một chút thôi.”

Trong xe vang lên tiếng thở dồn và nặng nề, người đàn ông chầm chậm đạp phanh, dừng xe, tắt máy.

Ánh đèn đường ngoài xe mờ ảo, đèn trong xe tối dần rồi lịm tắt, trong bầu không khí quá đỗi lặng im, hai tiếng hít thở một nặng một nhẹ càng thêm rõ ràng.

“—— Thầy.” Tô Anh không nhìn rõ gương mặt của Tống Đĩnh Ngôn, chỉ thấy được những đường nét mờ mờ, chẳng biết vì sao, cô bỗng hơi hoảng hốt.

Người đàn ông thoáng nhúc nhích, đưa mắt nhìn cô chằm chằm, đôi mắt sâu không thấy đáy, anh khàn khàn bảo, “Lại đây.”

Cô rất vâng lời, rụt rè bò sang, vượt qua cách trở, vùi cơ thể mềm mại vào lòng anh. Người anh nóng hầm hập, anh khép lại vòng ôm, kề sát làn da hơi lạnh của cô hơn nữa.

Cô từ từ ngẩng đầu nhìn anh, thấy đường hàm dưới thanh tú nằm ngay trước mắt, cô không cưỡng nổi lòng mình, há miệng cắn rồi khẽ mút.

Cả người anh tỏa mùi gỗ tùng thơm dịu, thổi bùng khát khao chiếm đoạt lấy từng tấc da thịt anh trong con người ta.

Nghĩ đến đây, đôi môi ướt át của Tô Anh men dọc theo đường hàm dưới của người đàn ông, khi cô hôn lên cổ họng anh, anh bật ra tiếng rên rỉ kiềm nén. Yết hầu anh chuyển động lên xuống, cô cảm thấy thú vị, thế là ngậm ngay lấy nó, mút thành tiếng nước đứt quãng ngọt ngào.

Mập mờ, êm tai, đốt lên ngọn lửa hừng hực trong xe ngay tức khắc.

Bàn tay quấn quanh eo Tô Anh bỗng siết chặt, cô nhả ra vì đau, nhìn Tống Đĩnh Ngôn với vẻ khó hiểu.

“Xong chưa?”

“Ưm…”

Bờ môi mỏng cười ngày một tươi, hơi thở của anh hoàn toàn bị chi phối bởi tình dục.

“Vậy đến lượt anh.”

Tống Đĩnh Ngôn tìm được ngay khóa váy đằng sau lưng Tô Anh, hai ngón tay giữ chặt chiếc khóa rồi thong thả kéo xuống, lớp vải nửa thân trên trượt dần, cảnh xuân của người con gái hiện lên trước mắt anh.

Bầu ngực được thả tự do, cô vô thức đưa tay toan che khuất thì lại bị người đàn ông giữ hai tay ra sau lưng. Tư thế này khiến cô bất giác ưỡn cao ngực, cặp gò bồng đảo mềm mại đã thoát khỏi trói buộc va vào lồng ngực rắn chắc của anh.

Anh cúi đầu, hơi thở nóng rực lướt qua đỉnh đồi nhạy cảm, cô giật bắn mình, run rẩy kêu, “Thầy…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận