Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chúng tôi thật sự không dám nói bậy đâu, anh Giang!Thức ăn anh mang vào phòng ngủ căn bản không có người ăn. Nếu anh không tin, có thể theo dõi camera giám sát hoặc hỏi anh Lý, anh ấy … từ đầu đến cuối đều biết, bảo chúng tôi gạt anh. ”

Một số người hầu bị run rẩy tới mức không khống chế được, không thể đem mạng sống của mình ra cá cược nữa.

Nói cách khác…… nó là sự thật?

Giang Dã Sâm toàn thân đều mất đi sức lực, khẩu súng trong tay trượt ra rơi xuống đất, thất thần dựa vào tường, sắc mặt uể oải, tái nhợt.

Chết …

Bị hắn trừu chết.

Thế thì tại sao hàng ngày Phong Nghị vẫn đến biệt thự? Tất cả đều là sự tưởng tượng của hắn sao?

Không … không đúng.

Hắn đột nhiên nghĩ ra điều gì đó.

“Ngươi vừa rồi nói, thi thể bị Phong Nghị mang đi?”

Người hầu khóc khóc lóc gật đầu,

“Đúng, đúng.”

…..

Từ tầng hầm tầng một không ngừng vang lên những tiếng than khóc thảm thiết cùng những tiếng kêu đau đớn.

Người phụ nữ trên giường sắt há miệng thở dốc vì đau, mặt đầy nước mắt, hai mắt đỏ ngầu như máu, cổ chân bị xích sắt trói chặt, tiếng xích va chạm không ngừng phát ra âm thanh chói tai. Cô trườn về phía trước, nắm lấy góc quần áo của người đàn ông, hướng đến cầu cứu.

“Đưa thuốc cho tôi, cầu xin anh đưa thuốc cho tôi!”

Phong Nghị kéo tay cô ra, giọng điệu dịu dàng pha lẫn tàn nhẫn,

“Tôi đã nói sẽ giúp cô cai nghiện, hiện tại đau như vậy cũng là bình thường, chỉ cần chịu đựng, nhịn xuống một lúc là được. ”

“Đừng, tôi chịu không nổi! Làm ơn, cho tôi g thuốc, tiêm cho tôi, làm ơn đi!”

Cô thống khổ kêu lên, tru tréo rồi kéo áo sơ mi trắng của anh, không cho rời đi, cả người run lên không kiểm soát được. Đã bốn ngày nay cô đã khó chịu như vậy, đồ ăn đều ăn không vào, hai má hóp lại, ngoại trừ tiếng hét nhịn không nổi mà tru lên, sống không bằng chết.

Tỏ vẻ như không thấy, Phong Nghị châm kim vào mu bàn tay, truyền nước muối cho cô.

“Ngoan, nghe lời đi Tả Đồng, chịu đựng một lát sẽ hết.”

Anh ta nhất quyết không cho cô thuốc, ngoại trừ truyền nước muối, ngày nào cũng bắt cô phải chịu đựng như thế này, cô thống khổ đến nỗi không còn muốn sống nữa.

“Phong Nghị, để tôi chết đi … Tôi cầu xin anh, cho tôi chết đi! Tôi không chịu nổi nữa, để tôi chết đi!”

Đem cánh tay của cô trói vào đầu giường, đề phòng cô thực sự sẽ tự sát.

“Đừng có gấp Tả Đồng, chúng ta tâm sự đi, nói như vậy không chừng sẽ giúp cô phân tán lực chuyển, sẽ không đau như vậy nữa.”

Nói xong, lấy một cái ghế xoay tròn, ngồi đối diện với cô.

Tả Đồng nghiêng đầu tuyệt vọng, mái tóc rách nát hỗn độn bị gãy tủa ra trên lan can giường bằng sắt, mỗi một cái chớp mắt đều toát lên vẻ tuyệt vọng, trên người cô vẫn còn vết thương do bị Giang Dã Sâm đánh đập.

“Từ lúc cứu cô, tôi đã nói cuộc sống của cô sẽ không dễ dàng gì, nhưng cô vẫn lựa chọn tự do, phải không? Đến nước này, bất luận dù có đau đến mấy, cô cũng phải chịu đựng.”

Cô không còn sức lực, nhìn anh ta chằm chằm, muốn mở miệng phản bác, nhưng không thể nói ra bất cứ lý do gì.

“Phong Nghị, anh rốt cuộc chiếu cố tôi làm gì? Tôi không tin, anh có lòng tốt như vậy.”

Anh ta khoanh chân, ậm ừ gật gật đầu,

“Tôi thật sự đúng là không tốt như vậy, rốt cuộc tôi cũng không phải là người tử tế lương thiện gì. Cô cho tới bây giờ vẫn luôn là đối tượng mà tôi muốn thử nghiệm , hiện tại công trình nghiên cứu của tôi, chỉ còn một bước nữa liền có thể kết thúc. ”

Tả Đồng tức giận nghiến răng run run, nỗi đau mà cô phải chịu đựng bấy lâu nay, rốt cuộc đều đến từ người trước mặt. Cô gắng gượng nâng đôi tay bị trói, hướng về phía đối diện ra sức cào cấu.

“Anh lấy tôi ra rốt cuộc là làm thí nghiệm gì!”

“Đừng kích động như vậy.”

Phong Nghị vững vàng nắm lấy cổ tay cô, đôi mắt đào hoa nở nụ cười.

Bình luận (0)

Để lại bình luận