Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong lòng có chút kích động, Tô Duyệt liền nhanh chóng quyết định, ngày mai liền đến công ty môi giới gần đây nhìn một chút.
Đương nhiên, nhân tiện cũng hỏi chủ nhà của mình một chút. Xem đối phương có ý định bán ra bộ phòng này hay không.
Hoài tâm nguyện tốt đẹp, Tô Duyệt chìm vào mộng đẹp.
Kết quả là ngày hôm sau, khi cô vừa tỉnh dậy đã nhận được điện thoại từ quê quán gọi tới.
Người gọi tới là hàng xóm của bà ngoại cô, nói bà ngoại cô té bị thương chân, người đã được đưa đến bệnh viện.
Bởi vì tình huống tương đối nghiêm trọng, làm cô tốt nhất nên trở về một chuyến.
Tô Duyệt làm sao còn ngồi yên được, liền lập tức gọi điện thoại cho nhân viên của cửa hàng bánh ngọt, giao phó tốt chuyện của cửa hàng bánh ngọt.
Sau đó vội vã ngồi tàu cao tốc trở về thành phố C.
Sau khi trở về nhà, tìm hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, Tô Duyệt liền đến bệnh viện chăm sóc bà ngoại.
Chân bà ngoại bị thương, tình huống cũng không tính quá nghiêm trọng.
Nhưng khi làm kiểm tra, bệnh viện lại tra ra được, bà ngoại còn mắc nhiều bệnh tiềm ẩn khác.
Tuy không phải là bệnh nặng nguy kịch, nhưng cần uống thuốc lâu dài, đồng thời cũng phải điều dưỡng thật tốt.
Sau khi Tô Duyệt tìm hiểu tình huống, lại nghe đề nghị của các thân thích, quyết định vẫn luôn ở bệnh viện chăm sóc bà ngoại, cho đến khi bà ngoại khôi phục xuất viện.
Sau đó đón bà ngoại đến Thành phố A sống cùng cô.
Điều này thật ra cũng nằm trong kế hoạch của cô.
Hiện tại cô đã để dành đủ tiền mua nhà, có điều kiện cho bà ngoại cùng mình một ngôi nhà.
Mặt khác, cửa hàng bánh ngọt của cô trên cơ bản cũng đã vào quỹ đạo.
Mặc dù thu nhập của cô không nhiều, nhưng một tháng cũng có thể kiếm được tám, chín ngàn tệ, đủ cho cô cùng bà ngoại sinh hoạt.
Còn chuyện đi làm thêm ở cửa hàng thể nghiệm. Chờ sau khi trở về, lớn khái là cô vẫn sẽ đi làm.
Chỉ là, có bà ngoại ở đây, khẳng định không thể đi làm thường xuyên như vậy.
Tốt nhất là, lại đi làm một thời gian, để dành được mấy chục vạn rồi không làm nữa.
Sau đó hoàn toàn quên đi tất cả mọi thứ, cầm tiền tiết kiệm, trông coi cửa hàng bánh ngọt, sống một cuộc sống bình thường.
Tô Duyệt bên này vừa đi, có người liền không bình tĩnh.
Dựa theo lịch trình, hôm nay vừa vặn đến lượt Lê Duệ thao cắm tiểu huyệt hình màn thầu.
Khi anh mang theo tâm trạng chờ mong, gửi tin nhắn cho Tô Duyệt.
Câu trả lời lại là, Tô Duyệt đã về quê, hơn nữa ngày về chưa định.
Khi biết được kết quả này, Lê Duệ mặc dù rất giận, nhưng lại không thể phát giận với Tô Duyệt.
Chỉ nói, làm Tô Duyệt ở bên cạnh chăm sóc tốt người nhà. Sau khi trở về, nhớ kỹ lập tức liên hệ với anh.
Tô Duyệt sảng khoái đồng ý.
Lập tức, lại suy nghĩ một lát.
Sau đó mới gửi tin nhắn cho năm người còn lại, nói cho bọn họ tin tức mình đã về quê.
Hoặc là thông báo cho một số người, tạm dừng tiếp việc làm thêm cho cô.
Hoặc là, thông báo cho một số người, tạm thời không có cách nào để tìm thấy chính mình trong khoảng thời gian này.
Cuối cùng, Tô Duyệt còn đăng một bài viết lên vòng bạn bè để nói rõ tình huống của mình.
Sau đó, mới có thể yên tâm ở bên cạnh và chăm sóc bà ngoại.
Kết quả là, tin tức Tô Duyệt mới vừa gửi đi không bao lâu. Nhóm nhỏ của sáu người liền nổ tung.
“Bảo bối cũng không biết bao lâu mới có thể trở về. Lỡ như trì hoãn mười ngày nửa tháng, ta không phải là muốn chết khát sao.” Người đầu tiên gửi giọng nói chính là Lê Duệ.
Anh đã đói khát gần một tuần. Vốn dĩ cho rằng đêm nay có thể hẹn bảo bối đến cửa hàng thể nghiệm, tận tình hưởng thụ một phen.
Bây giờ lại chỉ có thể đối mặt với côn ŧᏂịŧ của mình mà than thở.
“Chỉ có mình anh khát sao? Tất cả mọi người đều giống nhau.”
“Tình huống hiện tại của bảo bối là đặc thù, gặp được phiền phức, cùng với ở đây than thờ, còn không bằng nghĩ biện pháp, giúp bảo bối một chút.” Lục Nhiên nói tiếp.
“Anh Lục nói đúng!” Lê An nhanh chóng tán thành.
“Ừ. Tôi đồng ý!” Đây là Thẩm Thần.
“Lão Lê, anh không phải là bác sĩ sao? Nếu không liên hệ bảo bối hỏi một chút, có thể giúp được gì không?”
“Hoặc là, anh xem một chút có thể tiếp nhận bà ngoại của bảo bối đến bệnh viện anh đang làm được không.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận