Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nép mình vào lòng Tần Lệ, thiếu niên ngủ rất sâu, thân thể cũng luôn bị người đàn ông gắt gao ôm chặt. Tần Lệ đương nhiên không cần ngủ, yên lặng nhìn Thẩm Kinh Niên trước mặt, sau đó tách ra một luồng ý thức đọc được giấc mộng của người yêu lúc này.
Hắn mỉm cười.
“A Niên quả nhiên vẫn luôn rất thích anh…”
Đôi môi mỏng của hắn chạm vào trán cậu, ôn nhu hôn một cái: “Anh cũng yêu em, A Niên.”
Đây là tình yêu duy nhất của hắn, là tín ngưỡng của Tần Lệ để sống sót trên thế giới này.
Thẩm Kinh Niên cảm thấy ngứa ngáy, lại theo bản năng chui vào trong ngực hắn.
Thân thể của cậu vẫn cần tuân thủ quy tắc của không gian X, cho nên bất kể là ngủ hay ăn đều không thể tránh khỏi. Thiếu niên nặng nề ngủ hơn tám giờ, lúc này mới rốt cuộc mở mắt, hơi có chút mê mang nhìn nam nhân trước mặt.
Tần Lệ tiến lại gần, lại hôn lên má người yêu: “Tỉnh rồi sao?”
“A Niên, chúng ta đứng lên, hôm nay cùng nhau tản bộ được không?”
Thẩm Kinh Niên ôm eo hắn, lại ngáp một cái: “Được…Em muốn ăn cháo.”
Trên gương mặt tinh xảo mang theo buồn ngủ chưa tan hết, cậu dựa vào trong ngực Tần Lệ, nhẹ giọng nỉ non những thứ mình muốn ăn: “Em còn muốn chút đồ ăn kèm, mấy que bột chiên giòn.”
Người đàn ông tất nhiên tất nhiên là đồng ý.
Hắn có thể chuẩn bị những thứ tốt nhất trên thế giới cho A Niên, nhưng A Niên cũng phải thỏa mãn một số du͙© vọиɠ xấu xa của hắn. Trang phục sau khi thức dậy vào buổi sáng là một chiếc váy dài hở lưng, thậm chí còn được kết hợp với tất dài màu trắng. Thiếu niên sau khi nhìn thấy khẽ nhíu mày, nhưng vẫn ngoan ngoãn thay cái váy này. Sống lưng trắng nõn hoàn toàn lộ ra, có thể trực tiếp chạm vào eo. Chiếc váy dài chỉ vừa đủ che đầu gối, bắp chân được quấn trong đôi tất màu trắng, tôn lên đường cong mỹ lệ.
Tần Lệ hôn lên cổ cậu, để lại một dấu ấn màu hồng trên xương quai xanh của người yêu.
“A Niên quả nhiên mặc thế nào cũng đẹp.”
Thẩm Kinh Niên mím môi, “Anh thích giày vò những chuyện này.”
Nhưng cậu lại dung túng như vậy, bởi vì cậu biết, từ khi đi tới không gian X, cậu và Tần Lệ không còn là những người bình thường có cuộc sống bình thường trong cốt nữa. Thời kỳ hưởng lạc đơn điệu như vậy, cho dù Tần Lệ đem tất cả những thứ thú vị của không gian X đưa đến trước mặt cậu, cũng không cách nào che dấu nơi này chỉ là một chiếc thuyền.
Họ không bao giờ có thể đi ra ngoài, chỉ có thể ở boong tàu và phòng.
Giày cao gót giẫm lên sàn nhà, tạo ra một âm thanh rõ ràng. Cậu được trang điểm thành một cô gái cao gầy, lưng trần lộ ra mê người xinh đẹp, nhưng đáng tiếc khi đường cong chìm vào mông lại bị vải che mất, không nhìn rõ khung cảnh sau đó.
Tần Lệ cũng không khách khí, bàn tay trực tiếp vuốt ve bờ mông đầy đặn trơn bóng của cậu.
Sau đó bị thiếu niên trừng mắt một cái.
“Đừng nháo.” Cậu nhẹ nhàng vỗ tay nam nhân, “Em còn muốn nghỉ ngơi một chút, không cho phép anh nhanh như vậy liền trở lại.”
“Nhưng chúng ta mới làm hai lần.” Giọng nói khàn khàn, hắn cố gắng mê hoặc người yêu của mình, “A Niên, làm sao đủ đây? Trước đây mỗi ngày chúng ta đều làʍ t̠ìиɦ trong thời gian hưởng lạc.”
“Đó cũng là chuyện buổi tối.” Tai Thẩm Kinh Niên đỏ lên, “Hiện tại em muốn ăn cơm.”
Tần Lệ cười to vài tiếng, rốt cuộc không sờ loạn nữa, ôm người yêu ngồi trên đùi mình, nhìn cậu nhấp từng ngụm từng ngụm nhỏ bữa sáng.
Buổi sáng trở thành thời gian yên đọc sách.
Thẩm Kinh Niên từ nhỏ đã được giáo dục theo lối quý tộc, cho nên cho dù đọc sách cũng ngồi thẳng lưng, chưa bao giờ phóng túng mình xụi lơ trên sô pha. Tần Lệ thì hiếm khi cùng cậu cầm sách đọc, nhưng một bàn tay vẫn đặt lên eo người yêu, vuốt ve qua lại. Hầu hết những người chơi khác trong không gian X đang tận hưởng niềm vui – làʍ t̠ìиɦ, cờ bạc, ăn uống hoặc massage … Cho dù nhóm đi thư viện cũng là vì đọc được càng nhiều hướng dẫn thông quan, mà không phải yên lặng đọc mấy quyển sách hoàn toàn không liên quan đến nhiệm vụ như bọn họ.
Buổi trưa Thẩm Kinh Niên gọi món Ma Lạt Năng.
Tần Lệ đứng ở phòng bếp, người đàn ông cao lớn và anh tuấn như vậy trong tay lại cầm một gói nguyên liệu đặc biệt của Ma Lạt Năng, mở ra ném vào nồi, chờ nấu thành một nồi canh đặc rồi mới ném hết thức ăn và thịt đã nấu vào.
“Anh ở lại với em.” Thẩm Kinh Niên dán sát vào hắn, trong giọng nói mang theo hoài niệm, “Lúc còn nhỏ, cha mẹ em sẽ không dẫn tôi ra ngoài nếm thử những quầy hàng nhỏ trên đường phố này, người giúp việc trong nhà làm đều là đồ ăn nhìn qua xinh đẹp. Lần đầu tiên em ăn Ma Lạt Năng chính là bị anh kéo qua, cay đến chảy nước mắt.”
“Nhưng ăn cả cả bát.”
“Tần Lệ, lúc đó anh mới cao như vậy…” Tay cậu giơ lên, so với trên ngực người đàn ông trước mắt, “Nhưng ăn nhiều hơn em.”
“Như thế nào, ” Tần Lệ nở nụ cười, “A Niên thích tôi lúc đó hơn?”
“Chỉ là có một chút hoài niệm…” Thẩm Kinh Niên lắc đầu, “Dù sao hiện tại em cũng không phải là em lúc đó, anh cũng không phải lúc đó anh.”
“Em không cần anh trở về tuổi trẻ dỗ dành em, Tần Lệ.” Đôi môi mềm mại dán lên mặt, hạ xuống một nụ hôn dịu dàng, “Mỗi ngày đều có anh ở bên cạnh em, em cũng đã rất thỏa mãn rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận