Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tương Linh nằm trên giường, tay cầm điện thoại run run, màn hình vẫn sáng trưng với dòng tin nhắn từ Lâm Sơ: “Tương Linh, anh đang ở dưới nhà em. Ra gặp anh một chút được không? Anh có chuyện quan trọng.” Lòng cô chợt lạnh đi, nhớ lại những lời Lâm Thanh Khải kể chiều nay, về hôn ước cũ, về ghen tị giữa hai anh em. Sao anh ấy lại đến giờ này? Giờ đã muộn, mẹ cô đã dặn đừng ra ngoài một mình. Nhưng nếu không gặp, anh ấy sẽ không bỏ cuộc, và cô không muốn bố mẹ biết chuyện này.
Cô cắn môi, mặc vội chiếc áo khoác mỏng, lẻn ra khỏi phòng, bước chân nhẹ nhàng xuống cầu thang. Đêm khuya, nhà yên tĩnh chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc. Ra đến cổng, dưới ánh đèn đường vàng vọt, Lâm Sơ đứng tựa vào chiếc xe đen bóng, bộ vest xám ôm sát thân hình cao lớn, khuôn mặt góc cạnh dưới bóng đèn trông càng thêm quyến rũ, nhưng ánh mắt anh ta lại đầy kiên định khiến cô rùng mình.
“Tương Linh…” Lâm Sơ mỉm cười, bước tới nắm lấy tay cô, bàn tay ấm áp siết nhẹ: “Cảm ơn em đã xuống. Anh biết muộn rồi, nhưng anh không chờ nổi nữa.” Cô cố rút tay, nhưng anh giữ chặt: “Anh thích em, từ rất lâu rồi. Không phải vì hôn ước, mà vì em là Tương Linh của anh. Em xinh đẹp, dịu dàng, và anh muốn bảo vệ em. Thằng em trai đó… Nó chỉ biết chơi đùa, không xứng với em. Hãy chọn anh, anh sẽ cho em tất cả.”
Lời tỏ tình trực tiếp như sét đánh, Tương Linh mặt trắng bệch, tim đập loạn: “Anh Lâm Sơ… Em… em không thể. Em đã có Thanh Khải, em yêu anh ấy.” Cô giật mạnh tay ra, lùi lại một bước: “Xin lỗi, nhưng anh đừng ép em nữa. Hôn ước đó chỉ là chuyện cũ, em không muốn.” Lâm Sơ cau mày, ánh mắt tối sầm, bước tới gần hơn: “Nó chỉ lợi dụng em thôi. Em còn trẻ, đừng để bị lừa. Anh sẽ chứng minh anh tốt hơn.” Anh đưa tay vuốt má cô, ngón tay lướt nhẹ như vuốt ve, khiến cô hoảng hốt đẩy ra: “Đừng! Em phải về.”
Cô quay người chạy vào nhà, đóng sầm cổng, tim vẫn đập thình thịch. Lên phòng, cô khóa cửa, ngồi phịch xuống giường, nước mắt lăn dài. “Sao lại thế này… Thanh Khải… Em phải làm sao?” Lòng rối bời, hình ảnh Lâm Sơ với nụ cười ấm áp xen lẫn dục vọng khiến cô ghê sợ, nhưng sâu thẳm, cô lại nhớ đến Lâm Thanh Khải, nhớ đến những khoái lạc chiều nay trong phòng học. Thân thể cô nóng ran, âm đạo vẫn còn tê tê từ lần làm tình cuối cùng, dâm thủy rỉ ra một chút khi nghĩ đến dương vật thô to của anh đâm sâu vào mình.
Tương Linh cắn môi, tay vô thức đưa xuống giữa đùi, qua lớp quần lót mỏng, xoa nhẹ âm vật sưng mọng. “Thanh Khải… Em nhớ anh…” Cô thì thầm, mắt nhắm nghiền, tưởng tượng anh đang ở đây, tay anh thay thế tay cô, ngón tay thô ráp vuốt ve khe thịt ướt át. Cô kéo quần lót sang một bên, ngón giữa trượt vào âm đạo, móc nhẹ thành thịt non mềm, cảm giác trơn tuột từ dâm thủy khiến cô rên khẽ: “A… Sâu hơn… Như anh ấy… Đâm em đi…” Ngón tay ra vào nhanh dần, cô dùng ngón cái xoa âm vật, thân thể ưỡn lên, nhũ hoa cương cứng dưới lớp áo ngủ mỏng. Hình ảnh dương vật gân guốc của anh hiện về, cọ xát tử cung, khiến cô tăng tốc: “Ừm… Thanh Khải… Thao em mạnh… Em là của anh… A…”
Dâm thủy chảy ra lênh láng, ướt đẫm ngón tay, cô cắn gối để kìm tiếng rên, cao trào ập đến như sóng dữ, âm đạo co bóp dữ dội, phun ra một dòng nước trong suốt. Cô nằm thở dốc, nước mắt hòa lẫn mồ hôi: “Em… em dâm đãng quá…” Nhưng khoái lạc chỉ tạm thời xoa dịu, lo lắng về Lâm Sơ vẫn đè nặng.
Bên ngoài, Lâm Thanh Khải đã theo dõi từ xa, ghen tuông bùng nổ khi thấy anh trai nắm tay Tương Linh. Anh đấm mạnh vào tường, mắt đỏ ngầu: “Đồ khốn… Dám động vào em ấy.” Không kìm được, anh nhắn tin cho cô: “Anh đang ở dưới nhà. Ra gặp anh ngay.” Tương Linh giật mình cầm điện thoại, tim đập mạnh khi thấy tin nhắn. Cô lau vội nước mắt, chạy xuống, và khi mở cổng, Lâm Thanh Khải lao tới ôm chặt cô, giọng khàn khàn đầy giận dữ: “Em là của anh… Đừng để ai chạm vào.” Ghen tuông của anh như ngọn lửa, sẵn sàng thiêu đốt tất cả, dẫn đến một đêm đối đầu không thể tránh khỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận