Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hừm…Nàng vừa bảo bị chó cắn còn gì? Chó đang cắn mút̼ lỗ nhỏ cho nàng đây Mau mau tiết mật hoa, nếu không một lúc nữa bị ta xé rách nát rồi thì có cho nàng khóc thảm Vật nhỏ mạnh miệng ”
Húc Liệt Phong há miệng ngậm lấy nơi tư mật của nàng, đầu lưỡi nóng bỏng xù xì liếm láp cọ mài lên môi huyệt non nớt, đầu lưỡi uốn cong chọc học đầu nhọn vào lỗ nhỏ chật khít.
“Á…..Aaaaaaaa…..Ô ô ô… Ta mắc xi xi… Mắc xi xi Ô ô ô… Dừng lại Dừng lại Phong Ô ô ô… Ta nhịn không nổi Nhịn không nổi mà Ô ô ô…” Nàng ngửa đầu đôi mắt rưng rức há miệng thở dốc, chân trái đang giơ cao cũng vì quá mức kích thích mà tuột tay hạ xuống, run lẩy bẩy móc gối lên bờ vai săn chắc của Húc Liệt Phong.
“Chụt chụt chụt… Ực Hừm… Thơm ngọt thế này Nàng sắp triều suy, là lên đỉnh Không phải xi xi đâu cái đồ ra vẻ sành đời ngu ngốc ” Húc Liệt Phong liếc mắt coi thường vật nhỏ chỉ biết run rẩy kêu gào, chưa gì đã sắp khóc tới nơi rồi, còn bày đặt chuyện nhỏ chẳng có chi, hừ.
Hắn dùng hai tay kẹp lấy bẻ hai mảnh âm thần kiều nộn tròn múp kéo mạnh, thè lưỡi dài đầy gai thịt li ti xù xì liếm láp cọ mài lên lên xuống xuống, lắm lúc còn chọc chọc đầu lưỡi vào lỗ nhỏ mẫn cảm của nàng.
“Ô ô ô… Ta mắc xi xi Thật là mắc xi xi Đừng cắn lỗ nhỏ của ta mà, Phong Phong Ô ô ô… Á…….Aaaaaaaaaaaa…… Ứ Ứ Ứ ư ư ư… Ứ Ứ Ứ….” Thân thể nàng run rẩy ngày càng kịch liệt, chân phải cuối cùng không còn trụ vững nổi trên mảnh gỗ chìa ra chỉ đủ đặt bàn chân nhỏ. Đầu gối khụy xuống, bụng dưới co thắt giật nẩy nẩy nẩy liên hồi.
Chân tâm mất trọng tâm áp thẳng lên môi lưỡi tham lam của Húc Liệt Phong, hoàn toàn mặc cho hắn bày bố càn quấy.
“Ứ ứ ứ… Ứ ư ư ư… Ô ô ô…” Hạ Liên lắc đầu nguầy nguậy rên ɾỉ thút thít, lại mơ hồ không biết bản thân vì sao phải khóc lóc khổ sở như vậy. Thân thể vô cùng khô nóng bứt rứt khó chịu ô ô ô.
Phụt… phụt phụt phụt… Dòng mật dịch ấm nóng phun bắn thẳng vào môi lưỡi Húc Liệt Phong khiến hắn cũng giật mình, vội vã hút trọn xuống bụng.
Thật ngọt Thật thơm
“Ứ Ứ…. Ô ô ô… Ta xi xi rồi Xi xi rồi Ta muốn chết Xấu hổ chết rồi Ô ô ô…” Nàng ngửa đầu khóc nấc hai mắt đẫm lệ vô cùng bi thương.
“Ta nói là triều suy Là triều suy Cái đồ ngu ngốc này ” Húc Liệt Phong vừa tức giận vừa buồn cười, luyến tiếc buông rời nơi tư mật mất hồn của nàng mà đứng dậy.
Hắn cởi trói cho hai tay nàng để nàng vòng ôm lấy hắn.
Chân trái nàng, hắn kéo cao duỗi thẳng khóa chặt vào nơi vừa trói lấy tay trái.
Hai chân nàng bị hắn trói duỗi thẳng thành một hình / dài nằm nghiêng, đóa hoa xinh đẹp yêu kiều bị bắt ép nở rộ không đường trốn, hương thơm thanh thuần xử nữ thoang thoảng khắp xung quanh.
“Ta vừa xi xi Vừa bị chó cắn xi xi Ô ô ô…” Nàng ủy khuất cong môi ôm lấy dụi đầu vào l ng ngực hắn vô cùng xấu hổ.
“Chó cắn cái đầu nàng Mau xưng thiếp Là thiếp Gọi ta là Vương hay Đại Hãn gì tùy nàng ”
Húc Liệt Phong cởi bỏ áo bào, yêu thương ôm siết lấy nàng vào lòng, âu yếm vuốt ve hôn mút vai cổ mềm mại thơm mịn.
“Ô ô ô… Ta vừa mới xi xi Xi xi vào miệng chàng Phong Ô ô ô… Thiếp sợ quá Sợ quá Ô ô ô…”
Cạch… cạch… cạch cạch cạch….
Chiếc giường lớn bỗng dưng nghiêng dần nghiêng dần đặt nàng nằm ngửa trên giường hai chân vẫn bị khóa chặt banh rộng.
Cạch cạch cạch… Những mảnh ván nhỏ nhô ra nâng lên chân nàng và hắn đều rút vào biến mất trên mặt phẳng, hoàn toàn không tìm ra được dấu vết.
“Ứ ứ ứ… Đau Đau Chàng rát quá, Phong Phong Ô ô ô…” Nơi tư mật của nàng bị đám cỏ cây thô cứng nơi gốc rễ hắn đè áp cọ xát rát buốt sưng tấy.
“Hư… Hừm… Chỉ là mới nghiêng giường đổi tư thế, cọ cọ nàng có một chút, nàng liền kêu đau? Một lúc nữa ta thọc lỗ nhỏ nàng chảy máu rách toạc ra thì nàng sẽ phải khóc la đến mức nào hả? Nàng có muốn làm áp trại phu nhân của ta hay không?”
Hắn híp mặt hâm dọa nàng, mông cũng chả thèm nhích ra mà còn thêm tà ác chà chà lên nơi tư mật bị ép mở rộng.
“Ô ô ô… Đại ma vương ác độc Thiếp đau mà Chàng là Vương của thiếp Đại hãn của thiếp Chàng nỡ ác độc làm thiếp đau như vậy à? Ô ô ô…Đau quá Rát quá Ô ô ô…”
“Ơi là trời Non mềm thế này thì làm sao mà thọc? ” Húc Liệt Phong ngồi nhổm dậy, đưa bàn tay phải chai sạn vò vò day day đóa hoa non nớt chưa gì đã sưng tấy rướm máu của nàng.
“Thì chàng đừng có thọc nữa mà, Phong Phong Ô ô ô…” Nàng sợ sắp chết rồi Bị dọa sắp chết rồi Vì sao mới chà chà đu.ng đu.ng nàng liền đau rát thế này? Ô ô ô.
“Nàng mơ thật đẹp Vừa muốn làm áp trại phu nhân Vừa muốn được độc sủng Lại không chịu bị thọc lỗ nhỏ Hay cho nàng làm luôn Quốc Mẫu đương triều nhé Đại Hãn chỉ yêu chỉ sủng mình nàng nhé Mơ thật là đẹp ” Húc Liệt Phong lườm nàng liếc mắt, khinh bỉ ra mặt.
“Hừ… Là do chàng không chịu phấn đấu Chàng cứ phải làm Đại ma vương lớn sơn tặc nên ta mới làm áp trại phu nhân Nếu chàng biết chăm chỉ phấn đấu hơn nữa thì ta liền là mẫu nghi thiên hạ, độc sủng rồi chàng có biết không? Ô ô ô… Còn khinh bỉ ta?”
“Phì….” Húc Liệt Phong bất lực phì cười, lại dùng lực vò vò day day khe huyệt của nàng “Mau sinh ra tiểu sơn tặc, ta liền giết vua đoạt ngôi cho nàng làm mẫu nghi thiên hạ, độc sủng hậu cung ”
“Á….Á…Á…. Ứ ứ ứ ư ư ư…. Chàng đừng day nữa Đừng mò nữa Đồ lừa đảo Ô ô ô…Ta muốn xi xi Muốn xi xi nữa rồi Sẽ ướt giường Ô ô ô… Xấu hổ chết đi được Ô ô ô…” Nàng giơ đôi tay ôm chầm lấy cổ hắn kéo xuống, úp trán vào bờ vai rộng lớn, nức nở nghẹn ngào.
“Ừ Mẫu nghi thiên hạ đang chuẩn bị xi xi trên giường này Hahaha…” Húc Liệt Phong cười càng lớn, bàn tay chai nhám càng dùng thêm lực đè ép giày vò nơi tư mật kiều nộn tinh xảo.
“Á………….Aaaaaaaaaaaaa…..Á…Á…Á…..Aaaaaaaaaa….. Ô ô ô…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận