Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người mẹ luôn sắc bén lại không có cách nào làm gì được ba mình. Mộc Trạch Tê đột nhiên phụt cười ra tiếng.
Vạn Dung trừng mắt nhìn cô một cái.
Sau đó lại hỏi Nghiêm Kỷ, lại “truyền thụ” những lời kia, ‘phụ nữ biết làm nũng thì đàn ông sẽ mất hồn’.
Mặt Mộc Trạch Tê giật giật, bởi vì chính chủ đang ở trong tủ quần áo chưa tới hai mét.
Mức độ lúng túng không kém gì nói xấu ai đó trước mặt họ mà không biết.
Vạn Dung nói xong, đứng dậy đi tới tủ quần áo: “Đúng rồi, mẹ nhớ rõ có một cái chăn cũ ở trong tủ của con. Mẹ mang đi luôn, trực đêm còn lấy ra đắp.”
“Mẹ!”
Mộc Trạch Tê gấp gáp gào lên, Vạn Dung sợ tới mức tay nắm cửa tủ rụt lại.
Trái tim Mộc Trạch Tê sắp nhảy lên cổ họng: “Hôm qua con giặt phơi ở ban công! Con với mẹ đi lấy.”
“Con đứa nhỏ này sao lại kỳ lạ như vậy?”
Cuối cùng Vạn Dung vui vẻ ra cửa, Mộc Trạch Tê xem như hữu kinh vô hiểm.
Sau đó vội vàng về phòng.
Thì thấy Nghiêm Kỷ đã đi ra, trên đầu đều là mồ hôi vì ngột ngạt.
Mộc Trạch Tê vội vàng rút khăn giấy ra, đi lên trước, kiễng chân lau mồ hôi cho Nghiêm Kỷ: “Thật xin lỗi nha Nghiêm Kỷ…”
Nghiêm Kỷ khẽ khom lưng, hưởng thụ sự dịu dàng của cô, nhướng mày trêu chọc nhìn cô: “Vậy khi nào thì cậu dùng cách dì Vạn Dụng dạy với tôi?”
Khuôn mặt Mộc Trạch Tê đỏ bừng, nhưng những lời mẹ vừa nói Mộc Trạch Tê nghe thì không có vấn đề gì, nhưng bây giờ lại bị Nghiêm Kỷ nghe được lại là một chuyện khác.
“Đó là cách mẹ tôi dạy, tôi biết là lệch lạc, vụng về…
Nhưng mẹ tôi không có thử nghiệm nhiều.
Mà đó đều là chiêu dùng với ba tôi, bà không biết bà nội tôi đã sớm coi trọng bà ấy mà chuẩn bị sính lễ.
Mà ba tôi lại có bệnh tự kỷ chức năng cao, hoàn toàn không quan tâm đến những thứ này.”
Nghiêm Kỷ thì lắc đầu, trả lời: “Dùng trên người sẵn sàng chấp nhận nó, nếu cậu không ra tay, thì người khác cũng đồng ý chấp nhận nó.”
Anh đang nói ba của Mộc Trạch Tê, Mộc Quan Kỳ được mệnh danh là ‘Thiên tài khiếm khuyết’.
Anh cũng từng nghe mẹ mình nói về chuyện của ba mẹ Mộc Trạch Tê quen biết nhau. Tất thú vị.
Nghiêm Kỷ hôn lên miệng Mộc Trạch Tê, đang muốn hôn sâu, điện thoại của bác Trần lại gọi tới.
Anh phải chuẩn bị sẵn sàng để đi.
Mộc Trạch Tê hận không thể tiễn đi pho tượng Phật này đi, chỉ cần Nghiêm Kỷ ở đây, thì rất nhiều chuyện luôn có thể xảy ra, trong lòng cô sắp căng thẳng đến nổ tung.
Đưa Nghiêm Kỷ đến cửa, nhìn anh đi xa, Mộc Trạch Tê mới thấy tin nhắn của điện thoại.
500 vạn!
“Nghiêm! Nghiêm Kỷ!” Mộc Trạch Tê đi chân trần ra ngoài, vội vàng túm lấy Nghiêm Kỷ sắp vào thang máy.
Nghiêm Kỷ xoay người, nhìn cô chạy như điên về phía mình, cười tươi dang tay chuẩn bị đón cô chắc chắn không dừng lại được.
Mộc Trạch Tê chạy quá nhanh, thật sự không dừng lại được, cứ như vậy mà đâm vào lòng Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ thu tay lại, cười ôm Mộc Trạch Tê: “Cậu không nỡ xa tôi à? Cậu có muốn hôn nữa không?”
Mộc Trạch Tê không rảnh để ý tới lời nói của anh, cuống quýt ngẩng đầu, chỉ vào điện thoại di động: “500 vạn này là chuyện gì?”
Nghiêm Kỷ liếc mắt một cái, cho rằng là chuyện gì hết sức khó lường.
Thấy Mộc Trạch Tê đi chân trần, sàn nhà ẩm ướt lại lạnh, sẽ rất không tốt với chứng đau bụng kinh của cô.
Vì thế ôm lấy cô, đi về, bình tĩnh trả lời: “Phí gia hạn.”
Đầu óc Mộc Trạch Tê như bị sét đánh, một trăm vạn cô đã sợ không trả được, còn phí gia hạn! Còn 500 vạn nữa?
Vì cô phải bán mình bao nhiêu lần nữa?
Mộc Trạch Tê vội vàng từ chối, kiên quyết không nhận tiền này: “Phí tư liệu của bà nội tôi, thêm một trăm vạn của bà vẫn còn đây! Cậu lại gia hạn phí, tôi chỉ sợ không trả nổi cho cậu!”
Nghiêm Kỷ ôm cô rất chặt: “Không trả mới tốt, cậu chỉ có thể đi theo tôi.”

(Nghiêm Kỷ dịu dàng, tình cảm của hai người vẫn sẽ có thăng trầm, chiếm đoạt mạnh mẽ ở phía sau)

Bình luận (0)

Để lại bình luận