Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Lâm Nam Tích dẫn tiểu Thái Tử đến thiên điện chơi, tiểu Thái Tử ngoan ngoãn để mặc Lâm Nam Tích đùa nghịch. Lâm Nam Tích ở hai bên đầu tiểu Thái Tử cắm một nhúm lông vũ, hắn không giống Lý Thừa Tiển, theo kiểu nhà giàu mới nổi mà cắm đầy đầu.
Xong xuôi, Lâm Nam Tích nhìn tiểu Thái Tử ngọc tuyết đáng yêu nhưng lại luôn thích nghiêm mặt, cảm thấy không thể để mình hắn nhìn thấy, vì vậy liền dẫn tiểu Thái Tử đến bái kiến Thái hậu.
Thái hậu nương nương là mẹ ruột của Lý Thừa Tiển, xuất thân không hiển hách, nhưng ở trong cung mấy chục năm, có thể leo lên làm Thái hậu, cũng không phải tầm thường.
Tuy nhiên lúc này, Thái hậu nương nương chỉ là một lão thái thái uy nghiêm hiền từ.
Thái hậu nương nương đang ngồi trong Từ Ninh Cung, từ xa nhìn thấy một đứa trẻ tuấn tú hai bên đầu cài lông vũ, đi lại lắc lư, càng làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú sáng ngời.
Thái hậu lập tức cười không ngậm được miệng: “Lại đây, để Hoàng tổ mẫu nhìn xem nào.”
Tiểu Thái Tử nắm tay Lâm Nam Tích chạy đến trước mặt Thái hậu nương nương.
Thái hậu nhìn bộ dáng đắc ý của tiểu Thái Tử, không khỏi phì cười, yêu thương mà sờ đầu tiểu Thái Tử, trông nhóc như từ trong tranh bước ra vậy.
“Cách ăn mặc này thật đẹp, giống như tiên đồng bên cạnh Quan Âm.”
“Không ngờ, phụ hoàng con lại đồng ý cho con làm bậy…”
Lâm Nam Tích bèn đem chuyện kể lại một lần, đặc biệt còn thêm mắm dặm muối, đem chuyện hoang đường trên đường trở về kể lại một cách sinh động, khiến đám người hầu trong Từ Ninh cung đều vểnh tai lên nghe.
Cuối cùng Lâm Nam Tích nói: “Bởi vì là điềm lành, cho nên Hoàng thượng mới đồng ý cho nô tài trang điểm lông Diệc trắng cho tiểu điện hạ.”
Thái hậu cười đến nước mắt đều sắp chảy ra: “Ai gia còn chưa từng thấy bộ dạng này của Hoàng thượng bao giờ.”
“Du nhi và Hoàng thượng lúc nhỏ giống nhau như đúc, đều ít nói, không ngờ còn có khía cạnh này.”
Lâm Nam Tích không khỏi âm thầm oán than trong lòng, đâu chỉ vậy, Hoàng thượng quả thực là một tên biến thái.
Thái hậu hiển nhiên cũng nghe nói đến chuyện “điềm lành” trên đường tế tổ trở về cung, yêu thương mà sờ đầu tiểu Thái Tử.
Lâm Nam Tích dỗ Thái hậu vui vẻ, được thưởng một thỏi bạc.
Lâm Nam Tích cầm thỏi bạc ra khỏi Từ Ninh Cung, có chút không thể tin được, hoá ra ở trước mặt nhà đế vương kiếm tiền dễ như vậy sao?
Hắn ngây ngốc cắn thỏi bạc một cái, suýt nữa thì gãy răng, sau đó ngây ngốc cười.
Ai hiểu cho hắn chứ, đây là lần đầu tiên hắn được cầm một thỏi bạc nguyên vẹn đấy!
Lâm Nam Tích vội vàng trở về trực phòng, lấy đôi giày rách dưới gầm giường ra, chuẩn bị giấu thỏi bạc vào trong.
Đôi giày trông đã cũ kỹ, vải bên ngoài đôi giày đã bạc màu, chuyển sang màu xám, đế giày mòn đến thảm hại, bên trong nhét một túi vải màu nâu không đáng chú ý.
Linh Nam Tích mở bọc vải ra, bên trong lớp lụa cũ màu nâu là một chiếc ngọc bội hình tròn màu trắng bị khuyết một phần. Ngọc bội trắng muốt, chất ngọc mịn màng, có một chuỗi tua rua màu đỏ, chế tác theo kiểu dáng ngọc bội thông thường.
Linh Nam Tích không rõ lai lịch của chiếc ngọc bội này, bèn đặt nó cạnh thỏi bạc. Hắn lại lôi tiểu kim khố của mình ra, đếm đi đếm lại, vậy mà cũng được mấy chục lượng bạc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận