Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Kiều Khương có một giấc mơ không đẹp, nàng học lớn học ở nơi khác, cứ ba tháng sẽ đi tàu điện ngầm tới thăm Cao Kim Lan một lần. Thời gian của nàng lúc nào cũng kín, nàng sẽ vừa ăn cơm vừa đọc sách hoặc vừa đi bộ vừa đọc tin tức tài chính trên điện thoại. Cuối tuần, bạn cùng phòng của nàng đều đi hẹn hò, chỉ mình nàng tìm công ty thực tập sớm, cuối tuần nào cũng tăng ca.
Hôm đó là sinh nhật Cao Kim Lan, ngày mười sáu tháng mười, nàng mua bánh ga tô và một chai nước hoa Chanel[*] tặng Cao Kim Lan, trước khi đi, nàng lén nhét ba nghìn tệ vào ví của Cao Kim Lan. Nàng nhớ ánh trăng đêm đó rất sáng, sau sinh nhật là lớp học sớm sáng mai, nàng phải bắt tàu trở lại trường ngay trong đêm, lúc lấy nước từ trong túi ra uống dọc đường, nàng thấy một xấp tiền ở ngăn kép của túi.
[*] một thương hiệu xa xỉ của Pháp, được Coco Chanel (1883 – 1971) sáng lập
Tổng cộng có sáu nghìn tệ.
Nàng khóc không hề báo trước, không một âm thanh, chỉ có nước mắt lăn dài trên gương mặt.
Nàng cắn răng tự nhủ sau này sẽ kiếm thật nhiều tiền, mua một căn nhà, cho Cao Kim Lan một gia đình mới.
Đó là khoảng thời gian nàng nghèo nhất, trước đó nàng trả đã cho Kiều Tân Vĩ một khoản tiền, lại vì đầu tư cổ phiếu thất bại nên mất trắng năm sáu chục nghìn. Sau khi lên lớn học, nàng đăng ký lớp dạy kèm tiếng Pháp ở bên ngoài, đồng thời chi tiền mua khóa học của một giáo viên tài chính trên mạng.
Nàng chen chúc trên tàu điện ngầm dài bốn tiếng, bắt chuyến tàu cuối cùng lúc mười một giờ đêm, ngắm sao lúc ba giờ sáng, ăn cố chỗ bánh bao đã biến vị.
Nhưng ngay khi đồng hồ báo thức reo vang vào sáu giờ sáng, nàng sẽ trở lại là một Kiều Khương lạnh lùng mạnh mẽ trong mắt mọi người.
Điện thoại trên bàn đổ chuông, Kiều Khương không mở mắt, đưa tay mò mẫm tìm điện thoại, trượt nút nghe, là nhà máy gọi tới, hỏi nàng có phải người phụ trách mới, sau này ai sẽ chịu trách nhiệm ký tên.
Giọng Kiều Khương khàn khàn, sau khi nhận điện thoại, nàng đứng dậy đi vào nhà vệ sinh tắm gội.
Trong lúc mặc áo tắm rồi sấy tóc, nàng mơ hồ nghe thấy tiếng động bên ngoài, mở cửa ra, trên hành lang không có ai, nhưng trong phòng Trương Vân Vân truyền đến tiếng hét của Trình Tất Dự: “Con mẹ nó tao giết chết mày…”
Sau đó là tiếng đèn bàn rơi xuống đất.
Kiều Khương đi vào, thấy Trình Tất Dự đang đánh Trần Chúng Thăng trên giường, Cao Kim Lan và dì giúp việc can ngăn, còn Trương Vân Vân vẫn ngây ngốc ôm đầu ngồi ở giường.
Kiều Khương đẩy Cao Kim Lan ra ngoài: “Mẹ, mẹ ra ngoài đi.”
“Trương Vân Vân con mẹ nó cô giỏi! Cô bên tôi đã lâu mà không cho tôi chạm vào, bây giờ lại ngủ với tên đần này, cô bảo cái mặt thằng này biết để ở đâu?! Hả?! Trần Chúng Thăng! Mẹ nó mày đứng lên cho tao!” Trình Tất Dự đạp Trần Chúng Thăng đang trên giường một cú, tối qua Trần Chúng Thăng uống rất nhiều, chỉ một đạp đã khiến y ngã xuống giường.
Hình như y chưa tỉnh táo, mắt vẫn lờ đờ.
Kiều Khương ngăn trước giường, vẻ mặt lạnh lùng đối diện với Trình Tất Dự: “Ra ngoài đi, để họ mặc quần áo xong hẵng nói chuyện.”
“Kiều Khương!” Trình Tất Dự nhìn thấy nàng thì hận nghiến răng, “Tốt nhất cô đừng can thiệp vào việc riêng của người khác! Tôi nói cô biết, tôi mà điên lên thì phụ nữ tôi cũng đánh!”
Hắn gạt Kiều Khương ra, xách Trần Chúng Thăng từ dưới giường lên, giơ tay định đánh.
Kiều Khương đưa tay nắm lấy cánh tay hắn: “Trình Tất Dự, tôi chỉ nói một lần, cút ra ngoài.”
“Cô đi mà cút!” Trình Tất Dự hung hăng hất nàng ra, Kiều Khương lập tức bị ném xuống đất, ngoài cửa mơ hồ truyền đến giọng của Cao Kim Lan: “Yến Chiêu, cháu tới rồi, khéo quá, mau vào đi…”
Yến Chiêu vừa đi vào đã thấy Kiều Khương ngồi dưới đất, áo tắm mở tung, bắp chân trắng nõn có vài vết thương do bị mảnh thủy tinh dưới đất đâm vào, anh bước tới hỏi: “Ai đánh em?”
“Tao đánh đấy! Làm sao!” Trình Tất Dự xắn tay áo, “Kiều Khương, cô quyến rũ đàn ông tài thật! Nhỉ? Đến thằng bán trái cây trên núi giờ cũng thành khách trên giường của cô rồi đúng không?”
Hắn nhìn Yến Chiêu, giễu cợt nói: “Mày ngủ với cô ta chưa? Dùng lại giày rách cảm giác thế nào? Mày không biết nhỉ? Chẳng biết Kiều Khương đã ngủ với anh em của tao bao nhiêu lần rồi!”
Yến Chiêu bế Kiều Khương đặt xuống tấm thảm ở hành lang: “Chờ tôi.”
Anh quay người bước vào phòng, sau khi đóng cửa lại thì đá thẳng vào Trình Tất Dự, giọng thô bạo đầy phẫn nộ: “Mẹ kiếp mày thử nói lại câu đó tao nghe xem!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận