Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ba mẹ có biết bình thường em đều đến đây không?”

Lâm Nha cầm cánh tay cô, nhe răng cười một cái. Điền Yên không bỏ sót sự miễn cưỡng thoáng qua trên mặt cô ấy.

“Mẹ em sinh ra em thì qua đời, ba em lại đi công tác xa, ông ấy không quan tâm nhiều đến chuyện của em.”

Mới vừa rồi cô ấy nói muốn tích đức, Điền Yên cũng biết ý của cô ấy.

“Vậy bình thường em đều sống một mình sao?”

“Ừm.”

“Không có người thân như cô chú sao?”

Lâm Nha nói: “Có một người cậu, nhưng không thường lui tới. Hơn nữa, em cảm thấy cậu ghét em.”

“Vì sao vậy?”

“Bởi vì em hại chết mẹ, khiến cậu mất đi một người chị. Nói thế nào cậu cũng sẽ không thích em.”

“Em không hỏi thì sao biết cậu em có thích em hay không.”

Lâm Nha lắc đầu như trống bỏi, kiên định từ chối đề nghị này, còn khua tay múa chân với cô.

“Chị cũng không biết dáng dấp cậu trông đáng sợ đến thế nào đâu! Cả người đều là cơ bắp, nếu cậu nổi giận, phỏng chừng em sẽ chết trong tay cậu mất.”

Điền Yên bật cười: “Em còn nhỏ, không biết có vài người không lộ nét mặt. Nếu cậu em mất đi chị gái, làm sao có thể chịu nổi việc mất đi cháu gái nữa.”

Lâm Nha không nói, Điền Yên cũng không cảm thấy mình chỉ dựa vào hai ba câu đã có thể thay đổi cô ấy.

Cô dừng bước lại, Lâm Nha cũng dừng lại.

“Gần đây có người nào tới tìm em không?”

“Không có, em đã làm gì sao?”

“Không phải, chị muốn nhờ em một chuyện.”

Điền Yên nhìn xung quanh, cô cũng quan sát ở cửa ra vào. Mà hôm nay Tề Thắng Lại dường như không theo dõi cô.

“Em đừng kể cho người khác về việc lần trước chúng ta đến bãi đậu xe ngầm để xem những chiếc xe sang, được chứ?”

“Dạ.” Lâm Nha không do dự đồng ý.

“Còn nữa, nếu dạo gần đây trên đường em gặp phải người lạ hoặc cảm thấy có gì đó không ổn thì hãy gọi cho chị.”

Điền Yên lấy điện thoại ra, cô đang định nhập số điện thoại đã ghi nhớ thì dừng lại, ngẩng đầu nhìn cô ấy: “Số điện thoại của em.”

Lâm Nha lấy lại tinh thần, đọc một chuỗi con số.

“Chị Điền, đã xảy ra chuyện gì sao? Tại sao em sẽ gặp người kỳ quái vậy?”

“Bởi vì chị.” Điền Yên bấm số điện thoại, cười với cô ấy: “Nhưng mà đừng lo lắng, chẳng qua là để ngừa vạn nhất, em sẽ không có chuyện gì đâu.”

“Ừm, em tin chị.”

Điền Yên thấy cô ấy ghi chú số điện thoại: Chị

“Màn hình điện thoại của chị đã được sửa rồi à.” Lâm Nha chỉ vào điện thoại, lại ngờ vực vểnh môi: “Không đúng, chị đổi điện thoại mới rồi, còn là loại mới nhất.”

“Tinh mắt thật.” Điền Yên đút điện thoại vào túi.

“Nếu có thể em gửi cho chị một bản lịch học cũng như thời gian học của em để chị có thể dễ dàng liên lạc hơn nha.”

Lâm Nha ngọt ngào nói được.

Điền Yên và cô ấy tạm biệt ở viện dưỡng lão. Trong vườn hoa trước viện có rất nhiều ông lão đang sinh hoạt, nhiều người ngồi trên cỏ nói chuyện phiếm với người già và con nít. Hôm nay là cuối tuần, nơi này vô cùng náo nhiệt.

Trong sân có một cây ngô đồng khổng lồ. Gần vào thời điểm lá rụng, lá vàng óng ánh rõ ràng thưa thớt hơn nhiều. Lá rụng gợn sóng, rơi xuống, bỗng có một chiếc lá rơi xuống đầu một bà lão ngồi trên xe lăn phía dưới.

Điền Yên dừng bước.

Bà có mái tóc hoa râm, trên vai khoác chiếc khăn choàng lông dê, trong tay cầm một cuốn sách. Không giống như những người già xung quanh ngẩn người ngồi trên xe lăn, bà là người duy nhất đeo mắt kính một bên tao nhã, bên trái rũ xuống một sợi dây treo lên tai.

Bà lão đưa tay ra, gỡ lá cây trên đỉnh đầu xuống, bà cầm cuống lá xoay trên đầu ngón tay, không biết đang suy tư cái gì, thật lâu không có động tác khác.

Một y tá đi ngang qua Điền Yên, đột nhiên bị cô bắt lấy cánh tay.

Y tá sợ hết hồn, giật mình suýt đánh rơi chăn trong tay.

“Bà ấy tên là gì vậy?!”

Điền Yên chỉ về phía dưới gốc cây ngô đồng.

Y tá nhìn về phía ngón tay của cô, ánh mắt bị bà lão thu hút.

“Tên gì thì tôi không nhớ, nhưng bà ấy họ Điền.”

“Điền trong đồng ruộng.”

Tề Thắng Lại đi ra từ trong phòng, Phó Hách Thanh đang đứng ngoài cửa.

Bóng người thon dài cao ngất của Phó Hách Thanh đứng ở hành lang, khoanh tay tựa vào vách tường, chân dài cong lại, mặc áo sơ mi trắng bên trong áo khoác da màu đen.

Mái tóc của Phó Hách Thanh được cắt rất ngắn ở phía trước trán, phía trên xương mày, khiến anh ta trông tươi tắn và gọn gàng, khuôn mặt điềm tĩnh lãnh đạm có vẻ hơi buồn ngủ, khóe mắt cụp xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận