Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đỗ Yểu Yểu không quan tâm đến việc hắn đang tức giận, nàng cúi đầu chạy ra khỏi cửa phòng: “Vậy ta đi…”
Thẩm Giai nhìn bóng dáng mảnh mai đang chạy bước nhỏ trong sân, hắn tức giận đến mức cổ họng suýt nôn ra một ngụm máu. Mỗi lần dính tới Tống Hành Giai, Đỗ Yểu Yểu dường như biến thành người khác, vô cùng phản nghịch.
Lúc trước hắn nghi là nàng mượn xác hoàn hồn, nhưng thế này thì cần gì mượn, nàng vẫn là nữ nhân tâm tâm niệm niệm biểu ca của nàng.
Nuôi con sói mắt trắng* xa lạ!
(*) “Sói mắt trắng” (bạch nhãn lang) là từ có nguồn gốc ở Trung Quốc, chỉ người vong ơn bội nghĩa, tâm địa tàn bạo.
“Công tử, phu nhân?”
Lục Nhân đứng ở ngoài cửa, thấy Đỗ Yểu Yểu chạy đi một mình. Trong phủ không có trưởng bối làm hòa, hai vị chủ tử cãi nhau, người sau đó chịu khổ chính là bọn hạ nhân. Hắn to gan hỏi thăm.
“Để nàng ấy cút đi!” Thẩm Giai quát lên chói tai.
Lục Nhân mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim. Công tử không phải muốn để người ta cút, mà rõ ràng là không giữ được người nên thẹn quá hóa giận.
Hắn ta do dự nói: “Phu nhân là nữ nhi yếu đuối, một mình đi ra ngoài không an toàn. Tiểu nhân sắp xếp mấy ám vệ đuổi theo nhé?”
Sắc mặt Thẩm Giai u ám, không trả lời lại hắn ta.
Lục Nhân cho là hắn ngầm thừa nhận, nhanh chóng nói: “Tiểu nhân lập tức đi sắp xếp.”
Thẩm Giai rầu rĩ xoa ấn đường.
“Phu nhân, phu nhân. Đại, đại nhân tức giận rồi!” Ngân Diệp theo sát bước chân Đỗ Yểu Yểu rời phủ. Hai người cãi nhau ở trong phòng, Ngân Diệp và Lục Nhân ở bên ngoài nghe được rõ ràng.
“Em sợ thì trở về đi!” Đương nhiên Đỗ Yểu Yểu nghe được tiếng “Để nàng ấy cút đi” của Thẩm Giai. Nàng cố nén cảm giác chua xót trong lòng, leo thẳng lên xe ngựa.
“Nô tỳ nhất định sẽ đi theo phu nhân.” Ngân Diệp vội bày tỏ thái độ, đỡ Đỗ Yểu Yểu lên xe.
Tiếng vó ngựa lọc cọc băng qua mấy con phố và ngõ hẻm, đến Vĩnh Ninh hầu phủ.
Phía trước cánh cổng sơn son có một hàng quân sĩ trấn thủ, Đỗ Yểu Yểu vừa xuống xe, một lớn hán khôi ngô mặt chữ điền đã hô to: “Trước Tội Phủ Môn, người tới không được dừng xe. Đi mau đi mau!”
Ngân Diệp cúi người hành lễ, giới thiệu: “Quân gia, vị này là Ngự Sử phu nhân.” Liếc mắt nhìn cánh cửa lớn đóng chặt, nàng ta ám chỉ: “Cảm phiền quân gia tạo thuận lợi.”
Đại hán kia quan sát Đỗ Yểu Yểu, tố y tóc đen, thanh tuần xinh đẹp như tiên, chính là tuyệt sắc hiếm thấy trong Kinh Thành, thân phận không thể nghi ngờ được. Hắn ta biết quan hệ thông gia giữa Ngự Sử và Tống phủ, cúi đầu hỏi: “Có thủ dụ của đại nhân không?”
“Khẩu dụ được không?” Đỗ Yểu Yểu mặt không đổi sắc bịa chuyện: “Tối qua Thẩm Giai đã đồng ý với ta.”
“Chuyện này…” Đại hán chần chừ, song lại nghe Đỗ Yểu Yểu gọi thẳng tên húy của Ngự Sử, có lẽ tình cảm rất sâu đậm, hắn ta suy nghĩ rồi nói: “Cho tiểu nhân đi xin phép thống lĩnh.”
Chỉ chốc lát sau, một nam tử trắng trẻo và tuấn tú đi tới, rõ ràng là đã biết Đỗ Yểu Yểu, hắn khách sáo nói: “Xin chào phu nhân.”
Đỗ Yểu Yểu không nhớ đã gặp nhân vật này từ khi nào, có lẽ nguyên chủ đã từng gặp. Nam tử tự giới thiệu: “Tại hạ là Nghiêm Cẩn, trong bữa tiệc thành hôn của Thẩm đại nhân và cung yến vào năm ngoái đã có duyên gặp mặt phu nhân hai lần.”
Đỗ Yểu Yểu gật đầu, nhớ lại thông tin về người này. Nghiêm Cẩn, người đứng thứ hai trong Ngự Sử Đài, tay sai trung thành của Thẩm Giai.
Thẩm Giai từng có ân với hắn. Kẻ sĩ chết vì tri kỷ, cho dù cách làm tốt hay xấu, Nghiêm Cẩn đều thề sống chết giữ gìn lợi ích của Thẩm Giai.
“Phu nhân xem như vậy có được không? Tại hạ sẽ phái người đi bẩm báo với đại nhân một tiếng. Sau khi xác minh theo lệ sẽ mời người nhập phủ sau?” Nghiêm Cẩn không tin hai từ “khẩu dụ” của Đỗ Yểu Yểu lắm.
“Nghiêm đại nhân không tin ta sao?” Đỗ Yểu Yểu trừng to mắt phản bác. Nàng có vẻ tức giận, che miệng ho khan mấy tiếng.
Ngân Diệp dường như nhận được tín hiệu gì đó, nàng ta vỗ vỗ sau lưng Đỗ Yểu Yểu để thuận khí cho nàng: “Phu nhân đừng tức giận, đừng tức giận, làm bị thương tiểu công tử trong bụng sẽ không tốt…” Những lời này là Đỗ Yểu Yểu đã dặn dò xong lúc ở trên xe ngựa.
Nghiêm Cẩn bán tín bán nghi nhìn đôi chủ tớ này.
Dạo này Thẩm Giai thương yêu phu nhân, cả Ngự Sử Đài đều biết. Cho nên thường xuyên nghỉ trực trước thời gian, thuộc hạ làm việc cũng nhẹ hơn không ít.
Trong cung yến còn dính lấy nhau. Nghiêm Cẩn không quên hình ảnh Thẩm Giai cầm chén trà, đút từng ngụm nhỏ cho Đỗ Yểu Yểu, vẻ dịu dàng hiếm thấy đến khó tin.
Hắn ta liếc qua vòng eo của Đỗ Yểu Yểu, không đủ một nắm tay, mảnh mai như liễu yếu, nhìn không ra có mang thai hay không. Nữ tử trước ba tháng không lộ rõ mang thai, nếu có điều gì sơ xuất, hắn ta thật sự đảm đương không nổi. Thành hôn mấy năm, Thẩm Giai chưa có được một đứa con.
Nghiêm Cẩn cân nhắc lợi và hại một phen, sau đó cười làm lành nói: “Là tại hạ suy nghĩ quá nhiều, mời phu nhân.” Hắn đích thân dẫn người lên bậc thang.
Đỗ Yểu Yểu vào phủ, Nghiêm Cẩn dặn dò thủ hạ: “Đi thông báo với đại nhân, Thẩm phu nhân đến Vĩnh Ninh hầu phủ.” Hắn ta suy nghĩ một lúc: “Tìm thêm một tiểu nha hoàn để đi theo Thẩm phu nhân bất cứ lúc nào.”
“Tuân mệnh.”

Tống gia quạnh quẽ và tiêu điều hơn lần trước Đỗ Yểu Yểu đến rất nhiều. Khắp nơi treo đầy cờ trắng, tiền giấy và lá rụng bay lả tả trên mặt đất, không ai quét dọn.
Thỉnh thoảng có một hai người hầu, nhìn thấy người tới, bọn họ sợ hãi đến mức co rúm người nhảy tót vào phòng.
Lúc này đương mùa xuân, phủ thượng lại như đã qua mùa đông, khắp nơi đều lộ ra không khí tang thương nặng nề như sắp đối mặt với cái chết.
Đỗ Yểu Yểu bước đến chính đường theo ký ức.
Trong nhà chính đặt hai cỗ quan tài đen như mực, một nam tử trẻ tuổi đỡ lấy vị phụ nhân đang quỳ trước linh cữu, mấy người hầu già nua bên cạnh đang khóc nức nở hóa vàng mã.
Tro bụi bay dạt về phía chân trời, theo gió thổi rơi vướng vào tóc, vào mặt Đỗ Yểu Yểu. Nàng bước đến gần, hai khối linh vị, một khắc phụ thân ta, cái còn lại khắc vợ ta.
Ánh mắt nàng không khỏi dừng lại trên người Tống Hành Giai.
Dường như nghe thấy tiếng vang xột xoạt, phụ nhân chậm rãi quay người lại, lê mấy bước nhào đến dưới váy Đỗ Yểu Yểu, khàn giọng gào thét.
“Yểu Yểu, Yểu Yểu, cầu xin con, mau cứu Hành Giai, mau cứu Lân Nhi… Bảo Thẩm Giai giơ cao đánh khẽ… Buông tha cho Tống gia… Cô mẫu cầu xin con…”
Phụ nhân không ngừng dập đầu, Đỗ Yểu Yểu vội vàng đỡ lấy: “Cô cô, người mau đứng dậy đi.”
Phụ nhân đó chính là Đỗ Lan.
Đỗ Lan trong ấn tượng của Đỗ Yểu Yểu chính là Hầu phủ phu nhân, cả người quý giá, vẻ mặt kiêu ngạo. Còn người trước mặt nàng, mày mặt xám xịt, tóc mai điểm bạc, nước mắt giàn giụa quỳ trên mặt đất khóc rống.
Chẳng qua cũng chỉ là một nữ nhân đáng thương, trượng phu và con dâu đã chết, tiếp theo sẽ còn mất nhi tử và tôn tử.
“Mẫu thân, người tới là khách. Trước hết nên để biểu muội tế bái phụ thân và Nguyễn Nương.” Tống Hành Giai xoay người đỡ Đỗ Lan, trên khuôn mặt dịu dàng trước đây đã lộ rõ vẻ tiều tụy.
Lần đầu tiên Đỗ Yểu Yểu ngơ ngẩn nhìn Tống Hành Giai ở khoảng cách gần. Lông mày dài thanh tú, sóng mũi thẳng tắp, động tác nhỏ khẽ mím môi khi bất lực với người khác, hoàn toàn giống hệt, không có một chỗ nào là không giống!
Trái tim nàng đập loạn xạ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận