Chương 715

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 715

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 253.1 Bóng đen
Editor : Long Đế Novel
Sau khi h0àn thành, bữa tối ăn mừng sôi động kéo dài đến tận mười hai giờ tối.
Bởi vì ban ngày Sora bận rộn, tắm rửa xong vừa ngã đầu là ngủ.
Hạ Hạ nằm bên cạnh cô ấy, thế nào cũng không ngủ được.
Mặc dù căn nhà gỗ nhỏ kia đã thật sự bày ra trước mắt, nhưng cô vẫn không có cảm giác thực tế, không thể tin được mình lại thật sự xây dựng ra một căn nhà có thể ở được.
Mà ngoài ra, sự giúp đỡ nhiệt tình từ làng Gorgon cũng thật sự vượt quá sự mong đợi của cô.
Họ trồng một tɾong những cây trồng có giá trị nhất trên thế giới, nhưng lại cảm động đến rơi nước mắt vì có được một chút bánh ngô và rau củ quả.
Bọn họ lịch sự và tín nhiệm cô gọi cô là ‘thưa cô’, mà cô chỉ có thể cười cười, cũng không dám lên tiếng đáp lại tiếng gọi này.
Thật giống như cô đồng ý, chẳng khác nào cô ngầm thừa nhận thân phận của mình, ngầm thừa nhận kỳ thật mình đang đứng ở phía đối lập của họ, hưởng thụ đặc quyền và lợi ích vô tận được đổi lấy bằng máu thịt của họ.
Cô lại trở mình lần nữa, vẫn không thấy buồn ngủ chút nào.
Trằn trọc xoay người vài lần, không cẩn thận đụng phải Sora bên cạnh, suýt nữa đánh thức người nọ.
Hạ Hạ im lặng nằm một lát, cuối cùng vẫn ngồi dậy.
Cô nhìn đồng hồ, đã một giờ sáng.
Mấy tiếng nữa trời sẽ sáng.
Dù sao Hạ Hạ cũng không ngủ được, cô dứt khoát mặc quần áo tử tế, đi đến ngôi nhà gỗ mới để xem cô có thể mua gì cho Sora không.
Mở cửa ra, bên ngoài có gió mát.
Trước cửa có một đội tuần tra quân vũ trang đang đi ngang qua, người cầm đầu nhìn thấy Hạ Hạ, lập tức dừng bước, “Cô cần cái gì sao?”
“À không, tôi không cần gì cả, chỉ là qua bên kia xem nhà mới thôi.”
“Vâng.” Lúc này họ mới tiếp tục đi tuần tra.
Càng đến gần nhà, lại càng có thể ngửi thấy mùi gỗ tếch nhàn nhạt, Hạ Hạ bước lên hai bậc thang, cửa nhà gỗ không đóng, cô đi vào, thứ đầu tiên cô nghĩ đến chính là đèn.
Nhưng yêu cầu này chỉ sợ khó mà thực hiện được.
Khi sửa bản vẽ, ông lão đó cũng nói không cần phải chừa lại vị trí dây đïện và công tắͼ, bởi vì cả làng nơi có thể sử dụng͟͟ được đïện, chỉ có các ông chủ quản lý làng mà thôi.
Những người trồng thuốc lá còn lại đã quen với việc làm việc lúc mặt trời mọc và nghỉ ngơi khi mặt trời lặn.
Nhà ở không lớn, sau khi đặt một chiếc giường và một chiếc tủ, sẽ không còn chỗ để những đồ vật lớn khác nữa.
Như vậy không gian còn có thể sử dụng͟͟ được chính là… Hạ Hạ nhìn quanh bốn phía, nhìn thấy bức tường trống trơn, tɾong đầu nảy ra một ý tưởng.
Ngoại trừ bức tường có cửa sổ kia, ba bức tường còn lại có thể dùng để đặt những bông hoa dại nhỏ mà Sora yêu thí¢h, cũng như những cái bát và ấm nước cô ấy dùng hàng ngày.
Có lẽ còn có những thứ cô không nghĩ tới, cô có thể cùng Sora từ từ suy nghĩ.
Hạ Hạ biết, kế tiếp có lẽ mình sẽ dành rấtnhiều thời gian ở đây.
Cô lẳng lặng đi ra, đứng trên bậc thang, tɾong mắt mờ mịt.
Chạy trốn thất bại, thẳng thắn khẩn cầu cũng bị từ chối, cả thể xác lẫn tinh thần cô đều mệt mỏi, không thể nghĩ ra cách nào khác.
Gió thổi bay sợi tóc đen nhánh mềm mại của cô gái, giống như một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve trên mặt cô, âm thầm an ủi cô.
Hai ngày bận rộn này, không thể nghi ngờ đã làm giảm bớt sự thất vọng khi trở về từ Mexico.
Hắn nói, bọn họ ở trên cùng một chiếc thuyền, trừ khi thuyền chìm, nếu không cả đời này cô cũng đừng nghĩ rời đi.
Hạ Hạ hiểu được hắn nói ‘thuyền’ là có ý gì, là từ ông nội đến bố, rồi đến Chu Dần Khôn, dùng mấy chục năm gầy dựng sự nghiệp khổng lồ, rấtnhiều người qua lại trên con thuyền này, bọn họ đều tự đạt được lợi ích xa xỉ, cho nên họ không chỉ bảo đảm chiếc thuyền này sẽ không bao giờ chìm, mà càng sẽ dốc hết toàn lực thúc đẩy chiếc thuyền này càng xây càng lớn, càng lái càng xa.
Tất cả những thứ này không phải là điều mà cô có thể chống cự và thay đổi.
Cô bị giữ chặt tɾong tay người cầm lái, không thể cử động.
Có lẽ, cô thật sự không trốn thoát được.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận