Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày đó nghe tin Nam Khôn chết đi cô không tin, nhưng trong lòng thật ra cũng không nắm chắc lắm, mấy ngày nay trên nét mặt cô mặc dù giả bộ rất bình tĩnh, nhưng có trời mới biết trong lòng cô có bao nhiêu sốt ruột lo lắng, cho đến lúc này thật sự thấy người cuối cùng cô mới như trút được gáng nặng mà thở phào nhẹ nhõm.

Bước chân của Nam Khôn đặc biệt lớn, trong nháy mắt đã đi tới trước mặt Triển Du.

Sau đó Triển Du mới vừa giãy giụa đứng lên thì đã bị dùng tay kéo vào trong lòng, tiếng tim đập loạn nhịp cách một lớp quần áo vang lên lên tai Triển Du, làm cho cô cảm thấy trái tim mình đã cùng chung nhịp đập với Nam Khôn, nhịp nhàng mà rung động.

“Rời khỏi đây trước rồi nói sau.” Nam Khôn hôn lên đỉnh đầu cô, lập tức ôm Triển Du sải bước rời đi.

Có Hắc Hổ yểm hộ, dọc theo đường đi cơ hồ là không bị cản trở.

Lên xe Triển Du cùng Nam Khôn dùng máy bộ đàm gọi điện cho Mục Hàn báo bình an, thuận tiện thông báo hiện giờ bọn họ đã có thể hành động.

Hôm đó hộ lý vừa vào cửa, Triển Du chỉ nhìn lướt qua đã biết người phụ nữ đó đã bị thôi miên, cô biết Đổng Kiêu cùng Chiến Cát đã nghĩ ra cách để trốn thoát, về sau khi cô gái kia tiêm thuốc đã chứng thực suy đoán của cô là đúng.

Nhảy lầu để giữ gìn sự trong sạch cho chính mình, cũng là để giúp Đồng Kiêu kéo dài thời gian, càng là để xâm nhập vào đại bản doanh của địch.

Thật ra sau khi chạy thoát hai người Đồng Kiêu cũng không đi xa mà vẫn mai phục tại chỗ chồ Jason trở lại đại bản doanh.

Hôm nay nghe Jason nói muốn đến Munich, Triển Du đoán Liệp Ưng và những đồng nghiệp khác sẽ hành động vào đêm nay, lại không nghĩ rằng Nam Khôn vẫn đến trước mấy người Đồng Kiêu một bước. Không cần nghĩ cũng biết hắn có bao nhiêu vội vã.

Giờ khắc này trong lòng Triển Du ngoài vui mừng còn tràn ngập cảm động, cô thật quá may mắn mới có thể gặp được một người đàn ông quan tâm đến cô như vậy.

Nam Khôn để Triển Du ngồi trên đùi mìn, cánh tay rắn chắc nắm chặt bả vai của cô, hỏi: “Muốn Hắc Hổ đến hỗ trợ không?”

Triển Du lắc đầu: “Lão đại cùng mọi người đã thu xếp xong rồi.” Đêm nay sẽ xông vào hang ổ của Jason.

Hắc Hỗ gần đây liều lĩnh như vậy đã khiến cho cảnh sát hình sự quốc tế chú ý, nếu lúc này lại nhảy ra giúp Liệp Ưng bắt Jason, thân phận rất bất tiện, còn có thể khiến cho Liệp Ưng bị khiển trách.

Nhớ tới Jason, Triển Du thở dài trong lòng, hỏi: “Anh đã phái người đến Munich rồi sao?”

Nam Khôn hiểu được ý của cô, giọng điệu thoáng cái trở nên lạnh lẽo lên: “Hắn phải chết!”

Nhưng mà cấp trên yêu cầu bắt sống gã mà.

Tuy rằng Đồng Kiêu cùng Chiến Cát hiện đã ở Munich nhưng mà thất sự là không thể khinh thường thực lực của Hắc Hổ, ngộ nhỡ bọn họ giết Jason trước thì mấy ngày chịu nhục này của cô sẽ không còn ý nghĩa gì nữa.

Triển Du cũng rất khó xử trong lòng, ôm cổ Nam Khôn, ấm giọng nói: “Anh yêu, em biết rõ trong lòng anh khó chịu, nếu như có thểem còn muốn giết hắn hơn bất kì người nào khác, nhưng mà cấp trên nói hắn vẫn còn hữu dụng, hắn không thể chết được, ít nhất bây giờ còn không thể chết được, bằng không cố gắng mấy tháng nay của bọn em đều uổng phí. Em cam đoan với anh hắn nhất định sẽ đã bị trừng phạt xứng đáng, đừng để cho sự cực khổ của em trở nên vô ích được không?”

Chân mày Nam Khôn chau lại, không lên tiếng, hơi thở hơi nặng nề, như đang đè nén gì đó.

Triển Du thấy thế vội vàng lên hôn môi hắn nhằm trấn an, khẽ nói: “Hắn vẫn chưa làm được gì.”

Xúc cảm mềm mại xa cách đã lâu cộng thêm lời giải thích vừa rồi của Triển Du làm con ngươi Nam Khôn rút lại, cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, hàng chân mày nhíu chặt của hắn thả lỏng, vẻ tàn khốc hiện lên trong ánh mắt, cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp bởi viên đạn bọc đường của Triển Du.

Thôi, dù sao đẳng đến khi người nào đó được đưa lên toà án quân sự vẫn còn cơ hội, không vội.

Hai người ôm hôn nhau nồng nhiệt, thân thể dán chặt như keo dán, cánh tay Nam Khôn ôm Triển Du càng siết càng chặt, bá đạo cướp đoạt hơi thở của cô, rời khỏi môi nhau bọn họ thở hổn hển, trán kề sát vào nhau, mắt Nam Khôn vẫn nhìn chằm chằm vào Triển Du, nhưng lại nói với A Đông đang ngồi trước: “Gọi điện thoại cho Sơn Lang.” Bảo bọn họ rút lui.

Mặt A Đông không cảm xúc trả lời “Vâng” sau đó lập tức gọi cho nhóm người của Sơn Lang.

Triển Du nghe vậy trong lòng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời mới ý thức được chính mình đang ở trong tình thế cấp bách, lại đang truyền hình trực tiếp cảnh ân ái cùng Nam Khôn ở trước mặt A Đông, mặt lập tức nóng bừng, vùi đầu vào cổ Nam Khôn không nói gì.

Sắc mặt căng thẳng của Nam Khôn rốt cuộc cũng hiện lên nụ cười.

Bình luận (0)

Để lại bình luận