Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi cũng không thể chịu đựng được nữa. Tôi gầm lên như một con thú hoang, thúc thêm vài cú cuối cùng thật mạnh, rồi bắn hết tất cả tinh dịch của mình vào sâu bên trong tử cung của cô ấy.

Dòng tinh nóng hổi lấp đầy cô ấy. Cả hai chúng tôi đều thở dốc, người mềm nhũn, tựa vào nhau để không ngã quỵ. Dòng nước từ vòi hoa sen vẫn chảy, gột rửa đi những dấu vết của cuộc hoan lạc cuồng nhiệt.

Tôi rút con cặc của mình ra. Một dòng nước trắng đục lập tức chảy theo ra ngoài, men theo kẽ mông của cô ấy, nhỏ giọt xuống sàn. An không còn chút sức lực nào, cô ấy quay người lại, gục đầu vào ngực tôi.

“Mệt quá…” cô ấy lẩm bẩm.

Tôi mỉm cười, vòng tay ôm lấy cô ấy, để dòng nước ấm áp tiếp tục xoa dịu cơ thể cả hai. Tôi hôn nhẹ lên trán cô ấy.

“Cảm ơn em, huấn luyện viên.”

An ngẩng lên, khẽ đấm nhẹ vào ngực tôi. “Đồ quỷ sứ. Anh định giết em trên sàn tập rồi cả trong phòng tắm luôn à?”

“Ai bảo em thách thức anh làm gì,” tôi trêu lại.

Chúng tôi đứng ôm nhau dưới vòi nước thêm một lúc lâu nữa, không nói gì, chỉ cảm nhận sự hiện diện của nhau. Cơn bão dục vọng đã qua đi, để lại một sự bình yên và gắn kết đến lạ thường. Mọi lo toan, mọi kẻ thù bên ngoài dường như không còn tồn tại. Trong không gian nhỏ bé này, chỉ có tôi và cô ấy.

Khi nước bắt đầu lạnh đi, chúng tôi mới tắt vòi sen và bước ra ngoài. Tôi lấy khăn tắm lớn quấn cho cô ấy, rồi lấy một chiếc khác cho mình. Chúng tôi lau khô người cho nhau một cách tự nhiên, như một cặp vợ chồng đã chung sống từ rất lâu.

Về đến phòng ngủ, chúng tôi không còn sức để làm gì khác, chỉ ngã vật ra giường. Tôi kéo cô ấy vào lòng, đắp chiếc chăn mỏng lên cho cả hai. An rúc vào ngực tôi, tìm một tư thế thoải mái rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Tôi có thể nghe thấy tiếng thở đều đều của cô ấy.

Tôi nhìn ngắm khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy lúc ngủ. Hàng mi dài cong vút, đôi môi hơi hé mở, vài lọn tóc bạch kim còn ẩm nước lòa xòa trên trán. Trông cô ấy thật yên bình, thật đáng yêu. Một ngày dài đã kết thúc. Dù đầy rẫy những biến cố, nhưng kết thúc của nó lại ngọt ngào đến không ngờ. Tôi siết chặt vòng tay, ôm lấy người con gái của mình, cảm thấy một sự trọn vẹn chưa từng có. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, miễn là chúng tôi còn có nhau.

Giấc ngủ sâu và không mộng mị. Khi tôi tỉnh dậy, ánh nắng ban mai đã len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ những vệt sáng dài trên sàn nhà. Cơn mệt mỏi trong từng thớ cơ hôm qua đã dịu đi rất nhiều, chỉ còn lại một cảm giác ê ẩm ngọt ngào. An vẫn đang say ngủ trong vòng tay tôi, khuôn mặt vùi vào lồng ngực tôi, hơi thở nhẹ nhàng và đều đặn.

Tôi khẽ dịch người, cố gắng không đánh thức cô ấy. Chiếc chăn mỏng trễ xuống, để lộ ra tấm lưng trần trắng ngần của An. Làn da cô ấy mịn màng, điểm xuyết vài vết ửng đỏ mờ mờ, là dấu tích của cuộc mây mưa cuồng nhiệt đêm qua. Nhìn những dấu vết đó, một cảm giác sở hữu và tự hào len lỏi trong lòng tôi. Cô gái này, nữ chiến binh kiên cường này, là của tôi.

Tôi cứ nằm im như vậy, ngắm nhìn cô ấy ngủ, cảm nhận sự bình yên tuyệt đối. Mọi rắc rối với thằng Hoàng Bách, mọi áp lực về dư luận, tất cả dường như tan biến hết. Chỉ cần có cô ấy bên cạnh, an toàn trong vòng tay tôi, thế giới ngoài kia chẳng còn quan trọng nữa. Thằng em tôi, sau một đêm nghỉ ngơi, dường như lại được nạp đầy năng lượng. Nó khẽ cựa quậy, từ từ ngóc đầu dậy, chọc nhẹ vào bụng dưới mềm mại của An.

Có lẽ cảm nhận được sự khác lạ, hàng mi của An khẽ rung động. Cô ấy lẩm bẩm điều gì đó trong miệng rồi từ từ mở mắt. Đôi mắt cô ấy còn hơi mơ màng, nhìn tôi một lúc mới định hình được.

“Chào buổi sáng,” tôi mỉm cười, giọng nói hơi khàn sau một đêm dài.

“Mấy giờ rồi?” An hỏi, giọng ngái ngủ đáng yêu.

“Chắc cũng gần tám giờ rồi.”

“Chết! Trễ học rồi,” cô ấy giật mình, định ngồi bật dậy nhưng rồi lại “Á” lên một tiếng, nhăn mặt nằm vật xuống.

“Sao thế?” tôi lo lắng hỏi.

“Eo… hông… với cả… cái chỗ đó nữa,” cô ấy lườm tôi, gò má ửng hồng. “Đau chết đi được. Tối qua anh là người hay là trâu vậy?”

Tôi bật cười thành tiếng. “Tại ai đó cứ luôn miệng bảo ‘mạnh nữa lên’ chứ?”

“Anh…” An xấu hổ, vùi mặt vào ngực tôi, đấm nhẹ một cái. “Không nói chuyện với anh nữa.”

Cái dáng vẻ vừa ngượng ngùng vừa làm nũng này của cô ấy thật sự khiến tôi tan chảy. Tôi ôm chặt lấy cô ấy, hôn lên mái tóc bạch kim rối bù.

“Được rồi được rồi, lỗi của anh. Nằm nghỉ thêm chút đi. Hôm nay mình nghỉ học một buổi. Cả hai đều cần hồi phục.”

An ngẩng lên nhìn tôi. “Nghỉ thật à?”

“Thật. Sức khỏe là quan trọng nhất. Vả lại, anh cũng không muốn đến trường để hứng chịu mấy ánh mắt tò mò đó hôm nay. Chúng ta cần một ngày yên tĩnh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận