Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Hạo Nam sửng sốt, anh đã quên mất chuyện này, chết tiệt!

“Để bọn họ đợi.” Anh cúp máy, bây giờ thao cũng không được mà không thao cũng không được.

“Đừng… công việc quan trọng, đợi lát nữa làm tiếp.” Trần Vân vỗ nhẹ tay anh.

Cuộc họp hôm nay quả thật rất quan trọng, chỉ trách anh quên mất nên chỉ có thể dùng sức rút côn thịt ra khỏi tiểu huyệt ấm áp của cô, tạm thời côn thịt đã sưng đến mức không nhét được vào quần nên anh chỉ có thể cứ để nó lộ ra như vậy, dù sao thì ở nhà cũng không có ai khác.

Anh vỗ nhẹ vào cặp mông săn chắc của Trần Vân nói: “Giúp anh pha một tách cà phê mang đến thư phòng.”

Trần Vân mặc quần áo vào và tiếp tục chuẩn bị cà phê và trái cây cho anh.

Cuồng nhiệt vừa rồi còn chưa tan, khuôn mặt của Trần Vân vẫn đỏ bừng vì động tình như cũ.

Cô ngoan ngoãn mang cà phê và trái cây vào phòng làm việc cho anh.

Cửa phòng làm việc không đóng, cô bưng cà phê đi vào thì thấy một cảnh tượng vô cùng buồn cười.

—–

Tần Hạo Nam nghiêm túc nghe người ở đầu bên kia máy tính báo cáo công việc, nhưng quần lại không kéo lên, côn thịt cương cứng, hoàn toàn khác với vẻ mặt của anh.

Tần Hạo Nam nhìn thấy cô đi vào liền vẫy tay ra hiểu cô đi tới, nhưng anh cố tình không bật camera.

Người bên kia vẫn đang lảm nhảm: “Bảng biểu này là tổng hợp nửa năm…”

Tần Hạo Nam đơn giản nhấn nút tắt âm: “Lại đây, như vậy bọn họ không nghe thấy.”

Trần Vân mang trái cây và cà phê tới, đặt chúng lên bàn, cô chỉ về phía cửa, quay người muốn rời đi.

Tần Hạo Nam đưa tay ôm lấy eo cô, ôm cô vào lòng.

“A…” Trần Vân không khỏi kêu lên một tiếng, bịt miệng, hoảng sợ nhìn Tần Hạo Nam.

“Bọn họ không nghe được, anh tắt tiếng rồi.” Tần Hạo Nam vuốt tóc cô.

“Nhưng chúng ta có thể nghe thấy họ đang nói gì.” Trần Vân chỉ vào máy tính, cấp dưới ở đầu bên kia vẫn đang đọc thứ gì đó giống như một bản báo cáo, cô không hiểu.

“Ừ, họ đang báo cáo tình hình kinh doanh của công ty trong sáu tháng qua.” Tần Hạo Nam kiên nhẫn giải thích với cô, cầm lấy tách cà phê cô pha lên uống, rất vừa miệng.

Anh đưa nó đến miệng cô, Trần Vân lắc đầu: “Anh họp đi, em đi xem có gì cần dọn dẹp không.” Trần Vân đứng dậy định rời đi, nhưng Tần Hạo Nam đã giữ chặt eo cô .

Trần Vân nghi hoặc nhìn anh.

“Những chuyện đó em không cần làm, lát nữa anh bảo giúp việc tới dọn dẹp, bây giờ em nên nghĩ cách giúp anh rể dập lửa đi.”

“Dập lửa?”

Tần Hạo Nam chỉ chỉ đũng quần mình, hơi nóng giữa hai chân áp vào đùi cô.

Cô đỏ mặt xấu hổ: “Anh còn đang họp…”

“Bọn họ không nghe thấy được.” Tần Hạo Nam không để ý, đây là ở nhà anh, không phải phòng họp của công ty.

Hơn nữa, anh còn tắt camera và micro nên không ai biết anh đang làm gì.

“Đừng mà, chờ anh họp xong có được không?” Trần Vân đẩy anh ra, từ chối.

Dù biết người bên kia không nhìn thấy gì nhưng cô vẫn cảm thấy xấu hổ, cô vừa liếc nhìn màn hình máy tính, đầu bên kia vcó hơn chục người, tất cả đều đang bật camera.

“Chờ anh họp xong cũng phải tới chưa, hơn nữa vừa rồi đang thao em dở, bây giờ toàn thân khó chịu, côn thịt cương cứng đến phát đau, em nhẫn tâm để côn thịt của anh trong trạng thái này cả nửa ngày sao?”

Trần Vân có chút rối rắm, anh như vậy quả thật rất khó chịu.

“Ngoan, chỉ một lần thôi,để anh bắn ra liền tạm tha cho em.”

Trần Vân đỏ mặt, nhẹ nhàng gật đầu: “Chỉ một lần thôi.”

Tần Hạo Nam vui vẻ, nhanh chóng đồng ý.

Anh ôm lấy eo cô, bế cô ngồi lên bàn.

Chiếc máy tính dùng cho cuộc họp bị anh đẩy sang một bên, anh vén váy của cô lên, để lộ phần thân dưới mịn màng của cô.

Mặc dù vừa rồi cô đã mặc lại quần lót nhưng nó đã ướt đẫm dâm thủy.

Tần Hạo Nam cởi quần lót, để hai chân cô dang rộng, nhìn tiểu huyệt phấn nộn của cô đang co rút, ánh mắt nóng rực: “Vân Vân, tiểu huyệt của em thật đẹp.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận