Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chiếc xe của Phó Dĩnh phanh kít lại trước tòa cao ốc của Lan Vân Thiên. Phỉ Y Hân không đợi xe dừng hẳn đã bung cửa lao ra. Phó Dĩnh vội vã chạy theo, trong lòng thầm than khổ. Cô gái này khi nổi giận lên thật sự đáng sợ hơn cả sư tử Hà Đông.
Họ lẻn vào bằng lối thang bộ dưới hầm gửi xe để tránh bảo vệ. Không gian thang bộ tối tăm và ẩm ướt, tiếng bước chân của hai người vang vọng nghe rợn người. Phỉ Y Hân liên tục gọi vào số của Phỉ Đan Thuần nhưng chỉ nhận được những tiếng tút dài vô vọng. Điện thoại reo vài tiếng rồi tắt ngấm, tín hiệu bị ngắt hoàn toàn.
“Khốn kiếp!” Phỉ Y Hân chửi thề, siết chặt chiếc điện thoại trong tay như muốn bóp nát nó. Cô biết rõ sự hiền lành, nhu nhược của em họ mình. Con bé đó gặp chuyện gì cũng chỉ biết khóc và chịu đựng, bị người ta bắt nạt cũng không dám ho he nửa lời. Nghĩ đến cảnh Tiểu Thuần đang co ro sợ hãi, lòng Phỉ Y Hân như bị lửa thiêu đốt.
“Phòng làm việc của Tiểu Thuần ở tầng 15,” Phỉ Y Hân nói nhanh, chân bước thoăn thoắt leo lên từng bậc thang. Phó Dĩnh thở hồng hộc theo sau, thầm khâm phục thể lực của cô bạn.
Tại tầng 15, không khí trong phòng làm việc của bộ phận kế toán ảm đạm và căng thẳng đến nghẹt thở. Phỉ Đan Thuần đứng co ro giữa phòng, đôi vai gầy run lên bần bật, nước mắt lưng tròng chảy dài trên khuôn mặt tái nhợt. Cô cảm thấy như mình đang đứng giữa bầy sói đói, cô độc và tuyệt vọng.
Căn phòng vốn là nơi cô yêu thích, nơi cô cống hiến hết mình với niềm vui và sự nhiệt huyết, giờ đây trở thành pháp trường lạnh lẽo. Những đồng nghiệp thường ngày vui vẻ giờ nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ, xa lánh, thậm chí là khinh bỉ.
“Tôi… tôi thật sự không có, tôi không có làm gì hết!” Phỉ Đan Thuần lắc đầu nguầy nguậy, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. “Số tiền đó… tôi không biết tại sao lại mất…”
Trước mặt cô là một bảng số liệu chi chít những con số đỏ, số tiền thất thoát lên đến hàng tỷ đồng. Các vị lãnh đạo cấp cao vây quanh cô, người nào người nấy mặt mày hung dữ, lời lẽ đanh thép như muốn ăn tươi nuốt sống cô gái nhỏ bé.
“Còn chối? Mấy ngày qua chỉ có cô là thực hiện những văn kiện này, chữ ký rành rành ra đó. Nhận tội còn có thể có được sự khoan hồng, đừng để chúng tôi phải báo công an!” Một gã đàn ông bụng phệ quát lớn, nước bọt văng tứ tung.
Phỉ Đan Thuần run rẩy, cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô làm việc luôn cẩn thận, tỉ mỉ, sao có thể xảy ra sai sót lớn như vậy được? Trừ khi… có người cố tình gài bẫy cô.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở. Một mùi nước hoa nồng nặc xộc vào, theo sau là tiếng giày cao gót nện xuống sàn nhà đầy quyền lực.
“Các người ra ngoài hết đi, để tôi nói chuyện với cô ta.”
Lan Nhược Tâm bước vào, dáng vẻ cao sang, quyền quý như một nữ hoàng. Cô ta mặc một chiếc váy công sở bó sát, khoe trọn những đường cong nhân tạo, khuôn mặt trang điểm kỹ càng nhưng không che giấu được nét hiểm độc trong đáy mắt. Đi bên cạnh cô ta là Hoắc Tiểu Đồng, vẻ mặt hất hàm lên tận trời, ánh mắt nhìn Phỉ Đan Thuần đầy vẻ hả hê và khinh miệt.
Các vị lãnh đạo kia cúi đầu chào rồi nhanh chóng rút lui, để lại căn phòng trống trải chỉ còn ba người phụ nữ. Không khí càng trở nên ngột ngạt hơn.
“Các người… các người muốn làm gì?” Phỉ Đan Thuần lùi lại phía sau, lưng chạm vào mép bàn lạnh lẽo.
Lan Nhược Tâm nhếch mép cười, chậm rãi tiến lại gần, ngón tay sơn đỏ chót lướt nhẹ trên mặt bàn: “Cô muốn chứng cứ sao? Cô nghĩ với thân phận tép riu như cô, ai sẽ tin lời cô nói?”
Phỉ Đan Thuần gật đầu mạnh, nước mắt trào ra: “Tôi… tôi muốn xem chứng cứ…”
Hoắc Tiểu Đồng cười khẩy, tiếng cười chói tai vang lên: “Chứng cứ? Cô em ngây thơ quá. Cô nghĩ xem Lan Vân Thiên là tập đoàn hùng mạnh cỡ nào, chưa kể còn có Hoắc Viễn của anh tôi đứng sau. Cô nghĩ mấy tờ giấy lộn đó quan trọng sao? Chúng tôi nói cô ăn cắp, thì chính là cô ăn cắp. Cả cái thành phố này, ai dám cãi lại?”
Phỉ Đan Thuần như ngừng thở, đôi mắt mở to kinh hoàng nhìn hai người phụ nữ trước mặt. Cô hiểu rồi. Tất cả chỉ là một cái bẫy. Một cái bẫy đê tiện và tàn nhẫn được giăng ra để hại cô, và mục đích thực sự…
“Các người muốn gì ở tôi?” Phỉ Đan Thuần run rẩy hỏi, cố gắng giữ cho mình không ngã quỵ.
Lan Nhược Tâm vuốt vuốt mái tóc đen mượt, nở một nụ cười dịu dàng đến rợn người: “Cô bé thông minh đấy. Chúng tôi vốn không nhắm vào cô, cô chỉ là con tốt thí thôi. Chỉ cần cô làm một việc…”
Cô ta ghé sát mặt vào Phỉ Đan Thuần, hơi thở nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền phả vào mặt cô gái nhỏ: “Hãy bảo chị họ quý hóa của cô – Phỉ Y Hân, cút xéo khỏi anh Đông Thần. Bảo cô ta biết điều mà biến đi cho khuất mắt tôi. Nếu cô ta làm được, cô sẽ không dính dáng gì đến vụ này nữa, số tiền kia coi như chưa từng mất mát.”
Hoắc Tiểu Đồng thêm vào: “Còn nếu không… Cô biết hậu quả rồi đấy. Số tiền lớn như thế, cộng thêm sức ép từ chúng tôi, cô sẽ phải ngồi tù mọt gông. Cả đời cô coi như chấm hết. Bố mẹ cô ở quê sẽ nhục nhã thế nào khi có đứa con gái là tội phạm ăn cắp?”
Từng lời, từng chữ như những mũi dao nhọn đâm vào tim Phỉ Đan Thuần. Cô bàng hoàng, đau đớn, nhưng trong đôi mắt ngấn lệ bỗng lóe lên một tia kiên cường. Cô biết chị Y Hân yêu thương cô thế nào, và cô cũng yêu quý chị ấy như ruột thịt. Cô không thể bán đứng chị mình để đổi lấy sự an toàn cho bản thân.
“Đừng hòng!” Phỉ Đan Thuần hét lên, dùng hết sức bình sinh đẩy Lan Nhược Tâm ra. “Tôi thà chết chứ không bao giờ hại chị ấy! Các người là đồ tồi tệ, đồ độc ác!”
“Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!” Lan Nhược Tâm bị đẩy lảo đảo, tức giận giơ tay định tát Phỉ Đan Thuần.
“Bốp! Bốp!”
Tiếng vỗ tay vang lên giòn giã từ phía cửa, kèm theo đó là một giọng nói đầy uy lực và châm biếm: “Đúng lắm Tiểu Thuần! Nói hay lắm! Vì bọn tiện nhân này sắp không còn nguyên vẹn với chị rồi!”
Cả ba người trong phòng đều giật mình quay lại. Lan Nhược Tâm và Hoắc Tiểu Đồng rùng mình, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nhìn thấy người đang đứng ở cửa.
Phỉ Y Hân đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt rực lửa hận thù, toàn thân toả ra sát khí ngùn ngụt như một nữ thần báo thù bước ra từ địa ngục. Bên cạnh cô là Phó Dĩnh với khuôn mặt lạnh băng, sẵn sàng hỗ trợ.
“Chị!” Phỉ Đan Thuần vỡ òa, chạy ào tới ôm chầm lấy Phỉ Y Hân, khóc nức nở như một đứa trẻ tìm thấy mẹ. “Chị ơi… bọn họ… bọn họ…”
Phỉ Y Hân nhẹ nhàng vỗ về em gái, ánh mắt vẫn găm chặt vào hai ả đàn bà kia như muốn xé xác chúng ra trăm mảnh. “Đừng sợ, có chị ở đây rồi. Hôm nay, chị sẽ dạy cho chúng nó một bài học nhớ đời!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận