Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cậu, ô người của cậu.”

“Cho lớn tiếng chút cho tôi!”

“Ô a đau, đau, người của cậu! Là người của cậu.”

“Tôi là ai? Tên cũng phải nói ra.”

“Bạch Dương!”

“Noia liền với nhau i,em là đồ ngu ngốc sao!”

Nước mắt cô đứt quãng rơi xuống, hai tay ôm lấy cánh tay hắn— ô ô—: “Tôi là người của Bạch Dương, là của Bạch Dương , tôi là người của Bạch Dương .”

Bạch Dương cuối cùng cảm thấy mỹ mãn, chính mình cũng không phát hiện vẻ mặt hưng phấn tươi cười thoạt nhìn có bao nhiêu đáng sợ, mặt lộ vẻ si sắc,ngũ quan hung ác đột nhiên chuyển biến ôn nhu.

Chờ hắn buông ra, Tiêu Trúc Vũ che lại má trái xoa xoa nắn xoa, ủy khuất dùng cánh tay cọ xát nước mắt cùng nước mũi đã chảy xuống.

“Nhớ kỹ vừa rồi lời nói, dám can đảm để tôi phát hiện em phản bội tôi, sẽ cho em biết thế nào goi là chết không thấy xác.”

“Vậy còn cậu?” cô nhỏ giọng Ngô nông mềm giọng, ngu si chi khí, ngây thơ chất phác.

Bạch Dương nao nao.

“Không có người tin tưởng tôi, nãi nãi cũng không tin tôi, tôi nói tôi không trộm tiền, bà cũng đánh tôi.”

“Ngốc tử.”

Tiêu Trúc Vũ vừa muốn phản bác, hắn vươn tay ấn đầu cô xuống ngực mình , vốn là lùn hơn hắn cả một đầu, bị ép đến nổi thân đứng không thẳng , hướng vào trong lòng ngực hắn dựa vào, dán ở bờ ngực cứng rắn ,dây áo hoodie còn đụng trúng cái mũi của cô.

“Có tôi ở đây , không ai dám không tin em.”

“Nhưng tôi không phải ngốc tử, tôi thật sự không phải!”

“Ngốc tử là khen ý tứ người , tôi là đang khen em.”

“Tôi mới không tin !”

Ánh mắt Bạch Dương sắc bén trừng, cô sợ tới mức vội vội vàng vàng sửa miệng: “Tôi tin cậu, tôi tin.”

Gương mặt kia giống như là diễn viên hát kinh kịch vậy,biến sắc thay đổi cảm xúc chỉ trong nháy, âm tình bất định dọa người.

“Bồi em đi trong chốc lát nữa, không phải muốn nhìn biển sao, hôm nay để em xem cái đủ.” Bạch Dương dắt lấy cánh tay nhỏ gầy mềm không xương đi về phía trước .

Gió biển ầm vang rót vào tai, thổi đến làm hai sợi dây mũ áo hoodie hai không ngừng ở trước ngực hắn vung loạn, hầu kết rõ ràng, tóc ngắn xoã tung bị giớ thổi làm từng sợi tóc lên dựng đứng..

Phía tây mặt trời sắp lặn, trên mặt biển tựa như được nạm lên một lớp vàng, sườn mặt gầy cương ngạnh tuấn lãng cũng như được chiếu rọi kim quang, từng sợi tóc màu đen cũng được tà dương chiếu sáng hắn, cảm giác không chân thật.

Khóe miệng Bạch Dương như ẩn như hiện tia cười, nắm tay cô, quay đầu nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô, vóc dáng cao lớn ngăn trở hết ánh sáng vốn dĩ nên chiếu vào trên người cô.

“Tiêu Trúc Vũ, em biết hẹn hò là cái gì không?”

Cô nghiêm túc lắc đầu: “Không biết, là cái gì?”

“Chính là như bây giờ.”

Bạch Dương giơ lên mười ngón tay giao nhau của hai người , lòng bàn tay dán lòng bàn tay. Cúi đầu cười nhạt: “Chúng ta, bây giờ đang hẹn hò.”

Tiêu Trúc Vũ nhìn kỹ tay hai người, giật giật chính mình so với tay hắn của hắn thì tay cô nhỏ hơn nửa ngón tay, phát hiện tay hắn thật lớn, hơn nữa cũng thon dài xinh đẹp.

“Nhưng mà, chúng ta rõ ràng là trốn học.”

“Lại nói loại từ ngữ phá hư bầu không khí này,đánh rách miệng em.”

Cô chu môi thủy nhuận như thạch trái cây , bĩu môi —nga— một tiếng.

Có lẽ thình lình nảy ra ý, muốn nói chút lời âu yếm nên cảm giác có chút khẩn trương, cũng bị bầu không khí không hòa hợp này lăn lộn hoàn toàn mất sạch.

Từ sau khi đi bờ biển, cô đi học cũng chỉ làm bộ làm tịch nghe cho xong, chỉ cầm bút vẽ tranh lên vở , muốn đem biển lúc hoàng hôn trong trí nhớ của mình mà vẽ ra .

Nhưng không có đủ mọi màu sắc thuốc màu, cô dùng bút bi đen trắng cũng chỉ vẽ ra được mấy đường cong xiêu xiêu vẹo vẹo , dùng nét cong lượn sóng để biểu đạt cho sóng biển, vòng tròn không quy được tròn là mặt trời , hai điều này vẽ ra một bức tranh hoàng hôn, vừa xấu lại vừa khó coi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận