Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ngôi Nhà Gỗ, Lồng Chim Mạ Vàng
Đêm đó, Hoa Thiên Tuyết bị nhấn chìm trong một cơn ác mộng.
Cô thấy mình đang đứng giữa một sân khấu rực rỡ, nhưng bên dưới không có khán giả, chỉ có một mình Mặc Nghiêm. Hắn ngồi đó, vỗ tay, nụ cười ôn hòa nhưng đôi mắt lại lạnh như băng. Hắn điều khiển cô như một con rối, từng sợi dây vô hình siết quanh cổ tay, cổ chân cô.
Hắn đưa cho cô một mũi tiêm. “Giết hắn đi,” hắn thì thầm, giọng nói ngọt ngào như mật độc. “Giết Dương Hạ Vũ đi, rồi em sẽ được tự do.”
Cô quay lại, thấy Hạ Vũ bị trói trên một chiếc ghế. Hắn nhìn cô, không sợ hãi, chỉ có thất vọng.
Cô khóc, cô lắc đầu, nhưng tay cô không nghe lời. Bàn tay bị Mặc Nghiêm điều khiển, từ từ giơ mũi tiêm lên…
“KHÔNG!”
Cô giật bắn mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm.
“Gặp ác mộng sao?”
Một vòng tay rắn chắc đột ngột siết lấy cô từ phía sau. Hơi thở nóng hổi của Dương Hạ Vũ phả vào gáy cô.
“Không… không có gì,” cô run rẩy, cố thoát ra.
Nhưng hắn không buông. Hắn xoay người cô lại, ép cô nhìn thẳng vào mắt hắn. Hắn vẫn là Hạ Vũ, nhưng không phải Hạ Vũ mà cô biết. Không có ký ức, nhưng sự chiếm hữu trong mắt hắn vẫn vẹn nguyên.
“Anh ở đây rồi,” hắn nói, giọng khàn khàn vì ngái ngủ. Hắn kéo cô vào lòng, vùi mặt vào mái tóc cô, hít một hơi thật sâu. “Không còn ác mộng nữa.”
Vòng tay hắn thật ấm. Nhưng đối với Thiên Tuyết, nó là một cái lồng còn đáng sợ hơn cả ác mộng. Cô nhắm mắt, vờ như đã ngủ, nhưng trái tim đập loạn xạ. Hắn… hắn đang diễn kịch. Cô biết hắn đang diễn kịch.
Sáng hôm sau, hắn dậy rất sớm. Hắn không đi làm. Hắn không gào thét. Hắn… đang ở trong bếp.
Thiên Tuyết ngơ ngác nhìn hắn đeo tạp dề, vụng về lật một miếng trứng ốp la.
“Dậy rồi à?” Hắn quay lại, cười. “Hôm nay là ngày kỷ niệm. Tròn một tuần anh… tỉnh lại.”
Hắn đang nói đùa sao? Hắn đang ăn mừng việc hắn mất trí nhớ?
“Anh… bị sốt à?” Cô đưa tay lên trán hắn.
Hắn bắt lấy tay cô, hôn vào lòng bàn tay. “Không sốt. Anh chỉ muốn… bù đắp cho em.”
Cả ngày hôm đó, hắn biến thành một con người khác. Hắn không cho cô làm bất cứ việc gì. Hắn tự tay chuẩn bị bữa sáng, dù món trứng cháy khét. Hắn kéo cô ra vườn, nơi hắn đã bí mật dựng một ngôi nhà gỗ nhỏ trên cây cổ thụ.
“Tặng em,” hắn nói, tự hào như một đứa trẻ.
Thiên Tuyết nhìn ngôi nhà gỗ xinh xắn, trái tim cô bỗng nhiên mềm nhũn. Đã bao lâu rồi… bao lâu rồi cô mới nhận được một món quà, một sự dịu dàng không kèm theo điều kiện?
Cô quên mất Mặc Nghiêm. Quên mất thù hận. Cô cười, nụ cười rạng rỡ đầu tiên sau nhiều tuần. “Sau này chúng ta sống trên cây nhé?”
“Được thôi,” hắn cười. “Nhưng muỗi trên đó nhiều lắm. Anh không muốn trở thành nơi hiến máu nhân đạo.”
Hắn giành leo lên trước, rồi chìa tay ra. “Lên đây, vợ.”
Cô ngần ngừ. Cô sợ độ cao.
“Không sao. Có anh đỡ rồi.”
Cô nắm lấy tay hắn. Hắn kéo cô lên, dễ dàng như bế một con mèo nhỏ.
Họ ngồi trong ngôi nhà gỗ, không khí yên bình đến mức phi thực. Hắn để cô gối đầu lên đùi hắn. Hắn lắng nghe.
Và cô, như được tháo đập, đã kể.
Cô kể về bốn năm địa ngục. Cô kể về lần đầu tiên bị hắn cưỡng đoạt. Cô kể về việc bị hắn ném cho hai tên bạn thân. Cô kể về đứa con đầu tiên bị hắn nhẫn tâm giết chết. Cô kể về Phan Tuấn Kiệt. Cô kể hết, nước mắt thấm ướt cả đùi hắn.
Cô đang trút bỏ gánh nặng. Cô đang buộc hắn phải nghe, phải đối diện với tội ác của chính mình, dù hắn có “giả vờ” mất trí nhớ hay không.
Dương Hạ Vũ im lặng. Hắn không nói một lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
Nhưng bên trong hắn, một cơn bão đang gào thét. Hắn đã nhớ lại. Hắn nhớ lại tất cả ngay sau đêm hắn bắt gặp cô đốt lá thư.
Hắn nhớ lại từng tội ác mà cô vừa kể. Từng lời của cô như hàng ngàn mũi kim đâm vào trái tim hắn. Hắn đã làm những điều đó. Con quỷ đó chính là hắn.
Hắn đã nghĩ, mất trí nhớ là một khởi đầu tốt. Hắn có thể dùng nó để giữ cô lại, để lừa dối cô, để cô yêu con người “mới” này của hắn.
Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, tội lỗi của hắn không thể gột rửa.
Cô đang khóc mệt, thiếp đi trong lòng hắn.
Hắn nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Hắn nợ cô. Hắn nợ cô một mạng sống. Nợ cô hai đứa con. Nợ cô cả một cuộc đời.
Tối đó. Khi cô đã ngủ say. Điện thoại cô sáng lên.
Hắn cầm lấy. Là Mặc Nghiêm.
“Nếu em còn muốn nhìn thấy họ bình an.”
Trái tim Hạ Vũ như ngừng đập.
Hắn biết. Hắn biết cô trở về là có mục đích. Hắn biết cô đang bị uy hiếp.
Và hắn biết, con mồi mà Mặc Nghiêm nhắm tới, chính là hắn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận