Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cửa của quán rượu nhỏ mở ra, một cơn gió lạnh thổi vào. Người đàn ông lịch sự, đeo mắt kính nhìn xung quanh một vòng, ánh mắt tập trung vào hai cô gái bên cạnh quầy bar.

Cố Dĩ Phàm rảo bước đi tới, khi gần đến trước mặt các cô thì vươn hai tay ra, đúng lúc đỡ được cơ thể nghiêng ngả của Đàm Trinh Tịnh.

“Đàn chị…”

Giọng nói Cố Dĩ Phàm hơi khô, bàn tay đỡ lấy cánh tay cô nóng lên. Khi ngã vào trong lòng Cố Dĩ Phàm, Đàm Trinh Tịnh vẫn còn chút ý thức. Cô giãy giụa thoát ra khỏi tay anh ta. Cô nhìn Cố Dĩ Phàm một hồi, trên khuôn mặt đỏ bừng lộ ra sự nghi hoặc.

“Đàn em… sao cậu lại ở đây?”

Cô cau mày suy nghĩ.

Cố Dĩ Phàm đỡ cô ngồi dựa vào tường: “Đàn chị, chị Văn nói chị muốn tới Tân Lôi, vậy nên em muốn nói chuyện trực tiếp với chị.”

Đàm Trinh Tịnh gật đầu: “Đúng rồi, tôi muốn gia nhập, đàn em, em có cần chị không?”

Cô không ý thức được việc, lời này của mình còn mang nghĩa khác, giọng nói rất mềm mại.

Một đôi mắt đen láy mơ màng phủ đầy sương khảm trên khuôn mặt nhỏ cỡ lòng bàn tay, giống như viên trân châu quý giá, kết hợp với nước da trắng như tuyết trông vô cùng diễm lệ.

Trên mặt Cố Dĩ Phàm không còn vẻ lạnh nhạt nữa, anh ta say mê nhìn ngắm cô.

“Đàn chị, chị say rồi, em đưa chị về nhà nhé.” Anh ta muốn nắm lấy cổ tay cô, đưa cô rời khỏi nơi này.

Tiến sát lại từng chút một, khi gần chạm tới Đàm Trinh Tịnh, bên tai Cố Dĩ Phàm đột nhiên vang lên tiếng nói.

Giọng nói của người đàn ông đè nén lửa giận, anh lạnh lùng cất tiếng: “Không phiền cậu phải phí sức.” – Âm thanh gần trong gang tấc.

Cố Dĩ Phàm ngẩng phắt lên, lúc này mới chú ý tới một bóng đen không biết đã đứng ở phía sau anh ta từ khi nào. Anh ta vừa liếc mắt đã nhận ra người kia, đó là người đàn ông mà lần trước đã tới đón Đàm Trinh Tịnh.

Tuy anh ta không biết thân phận của đối phương, nhưng vẫn cảm nhận được khí thế đáng sợ của người này. Sắc mặt u ám của đối phương khiến cho người khác phải kinh hãi, đôi mắt anh nhìn chằm chặp như muốn giết người, nhất là bàn tay đang đưa về phía Đàm Trinh Tịnh kia, như sắp bị anh nhìn đến mức thủng một lỗ.

Cố Dĩ Phàm thu tay về đứng lên, đẩy đẩy gọng kính, cười cười với anh, đưa tay ra: “Anh Nhiếp? Chào anh.”

Nhiếp Tu Tề không để ý tới cánh tay đưa ra của anh ta, trái lại ngồi xổm xuống trước người Đàm Trinh Tĩnh.

Anh rũ mi mắt xuống, tầm nhìn xẹt qua gò má đang ngủ say của cô, khuỷu tay đưa xuống dưới cánh tay cô, ôm lấy eo cô. Người phụ nữ hoàn toàn mất ý thức, mềm nhũn ngã vào trong ngực anh, vòng eo bị anh ôm trọn, nếu như không có anh duy trì tư thế sẽ ngã xụi lơ trên mặt đất.

Mấy ngày ở Bắc Kinh, Nhiếp Tu Tề đều đi sớm về muộn, nói là có công việc nhưng thực ra không chỉ là công việc.

Hiện nay mối quan hệ giữa anh và Đàm Trinh Tịnh nhìn thì có vẻ rất bền vững, nhưng trong lòng Nhiếp Tu Tề vẫn mơ hồ cảm thấy bất an. Vậy nên anh đã giấu cô một số việc, định sau khi làm xong tất cả mới nói cho cô biết, đây xem như là một tấm bùa hộ mệnh của anh.

Tại bệnh viện thường lui tới, Nhiếp Tu Tề tìm vị bác sĩ đã phẫu thuật thắt ống dẫn tinh cho anh ngày trước, làm kiểm tra toàn diện để xác định xem có thể làm phẫu thuật nối ống dẫn tinh hay không.

Cuộc phẫu thuật dự kiến diễn ra vào tháng sau.

Bác sĩ cảm thấy rất khó hiểu, anh mới thắt ống dẫn tinh được vài năm mà sao đã muốn làm phẫu thuật nối lại rồi. Ông ta nhớ rõ, khi đó Nhiếp Tu Tề đã nói chắc như đinh đóng cột rằng bản thân sẽ không sinh thêm con nữa.

Vì sao vậy?

Bên ngoài phòng siêu âm màu, Nhiếp Tu Tề vân vê đầu ngón tay, ánh mắt anh như có chút đăm chiêu khi nhìn về phía những thai phụ đang chờ được thăm khám tại hành lang bệnh viện.

Trên khuôn mặt họ đều tràn ngập niềm hạnh phúc.

Bản năng của người mẹ sẽ thay đổi hoàn toàn một người phụ nữ. Nếu sau này xảy ra chuyện gì đó thì đứa trẻ có thể sẽ trở thành cọng rơm cứu mạng của anh.

Hy vọng sẽ không có ngày đó.

Ánh trăng sâu lắng.

Gió đêm mang theo hơi lạnh thổi qua gò má, khiến cho sợi tóc quét lên mặt, cảm giác ngưa ngứa.

Đàm Trinh Tịnh mở mắt vào đúng thời điểm Nhiếp Tu Tề bỏ tay ra khỏi eo cô, anh đặt cô nằm lên chiếc giường trong phòng ngủ. Bàn tay của người đàn ông đang định rút ra thì bị cô kéo lại.

“Nhiếp Tu Tề… sao anh lại ở đây…” Đàm Trinh Tịnh ôm lấy cánh tay rồi gối đầu lên trên vai anh, mê man cất tiếng.

Trong tiềm thức của cô, đây là phòng ngủ của mình, Nhiếp Tu Tề là kẻ xấu xông vào trong nhà cô. Cô say khướt rồi.

Nhiếp Tu Tề chậc lưỡi một tiếng, cảnh tượng vừa rồi vẫn còn khiến anh bực bội. Tên đàn ông trắng trẻo, dáng vẻ nho nhã lịch thiệp, đeo mắt kính đó không phải chính là hình mẫu mà Đàm Trinh Tịnh thích đó sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận