Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“—— A.”

Người đàn ông há miệng ngậm một bên nhũ hoa, đầu lưỡi linh hoạt trêu ghẹo quả hồng đã cứng như đá, anh càng mút mạnh, cô lại càng khó nén tiếng rên rỉ.

Cơn tê dại khuấy đảo và vặn xoắn trong cơ thể khiến cô váng vất, mũi chân cô bỗng căng lên, ưỡn ngực quyến rũ hút mắt người nhìn.

Tống Đĩnh Ngôn đột nhiên buông ra, rồi lại kìm lòng không đặng liếm láp đỉnh hồng bóng loáng nước thêm mấy lần.

Lúc anh ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt đã hoàn toàn đỏ ửng.

Khàn giọng, anh nói, “Anh chưa bao giờ bảo là chỉ hôn một chút nhé.”

Tống Đĩnh Ngôn vẫn luôn biết ngực của Tô Anh vô cùng mẫn cảm, bình thường chỉ xoa nắn vài lần cách lớp quần áo đã đủ làm cô rên rỉ, huống chi là nhấm nháp như bây giờ.

Mặt Tô Anh đỏ lựng, cơn nóng trong cơ thể trào dâng, nhũ hoa rạo rực trong không khí, một chớm lạnh lướt qua làm cô so vai, đỉnh đồi dựng đứng sượt qua bờ môi anh.

Tống Đĩnh Ngôn cười khẽ, vươn lưỡi liếm một cái, nghe tiếng cô thở hổn hển, anh còn cố ý hỏi: “Làm sao thế em?”

“—— Ưm…” Cô khó chịu vì bị giày vò, ném sạch lễ nghĩa liêm sỉ, chỉ thiếu điều mở miệng cầu xin.

Anh chầm chậm ngước mắt nhìn cô, con ngươi sáng rỡ, “Hửm?”

“Em muốn anh… a… ngậm nó…”

Tống Đĩnh Ngôn không đáp, bàn tay to trượt xuống từ vòng eo mịn màng của cô, vén váy cô lên, ngón tay linh hoạt lần theo bắp đùi, tì lên miếng vải mỏng sũng mật. Cả hai cùng hít sâu một hơi. Phía dưới dầm dề nước, ngón tay anh chỉ mới miết dọc cánh hoa vài cái mà dịch thể đã tuôn trào, thấm ướt mu bàn tay.

Tô Anh ngửa đầu, thở dốc ngày một nặng.

“Thầy…” Tiếng khóc nghẹn ngào hòa chung với lời van vỉ hờn dỗi.

Tay anh đẩy đi lớp vải ngăn cách, dịu dàng mô tả dáng hình cánh hoa mềm xinh, vào giây phút cô đầu hàng trước kích thích và bất giác khép chặt hai chân, anh đẩy mạnh một đốt tay vào tận cùng, khoang miệng nóng ướt bao trọn hạt đậu đỏ dựng đứng.

Chẳng kịp cất tiếng thét la, Tô Anh đã hoàn toàn im bặt.

Người đàn ông như hạ quyết tâm, dưới trên ra sức, ngón tay cắm càng sâu thì tần suất liếm láp càng thêm biến thái, hai tay cô bị anh giữ cứng, cả người như lơ lửng giữa không trung, chỉ có thể nhận chứ chẳng có lấy một cơ hội chối từ.

Giữa cái yên ắng ở cả trong và ngoài xe, tiếng nước ngọt ngào lanh lảnh và tiếng liếm mút mập mờ hòa quyện hoàn mĩ, trở thành nốt nhạc tuyệt vời nhất đêm nay.

Đầu óc Tô Anh rối bời, lý trí còn sót lại cũng bị nhấn chìm trong khoái cảm cực hạn, từng cơn ngứa ùa vào mỗi một dây thần kinh mẫn cảm.

Cô hé môi thở gấp ngọt ngào, khoảnh khắc leo lên đỉnh cực khoái, cô lặng thầm gọi tên anh: “—— Tống Đĩnh Ngôn.”

Người đàn ông ngừng lại, mãi đến khi nơi mềm mại đang co rút liên miên dần dịu xuống.

Anh thả cô ra, ôm cô vào lòng, hôn lên vành tai đỏ ửng của cô.

“Dễ chịu không?” Tiếng hỏi nhẹ như lông vũ, lại khiến con tim cô xốn xang.

Cô hãy còn chìm trong dư âm của cơn cao trào, tựa vào lòng anh thở dốc, chẳng có cả sức nói chuyện.

Anh cũng ngồi im, cúi đầu nhẹ hôn lên trán, lên mặt, lên chóp mũi cô.

Những cái đụng chạm rõ chẳng mảy may mang theo ham muốn, lại làm người con gái đã được nếm miếng ngọt rạo rực lửa tình, trong ánh mắt kinh ngạc của người đàn ông, cô nhổm dậy, bạo dạn dang chân ngồi lên đùi anh.

Trong xe tuy rộng, nhưng người nằm trên người, đương nhiên không thể tự tại như lúc ở trên giường, hai tay cô áp lên vai anh, bắp đùi trần dưới váy cố ý cọ xát cơ thể anh, mãi đến khi vật đàn ông đã động tình từ sớm trở cứng như sắt, cô dán càng chặt, cách lớp quần lót ướt đẫm, cảm nhận sức nóng thiêu đốt của vật dữ tợn đang chực chờ tiến công.

Tống Đĩnh Ngôn không định mây mưa ở ngoài, ngay cả khi xung quanh không có bất kì ai, anh không thể đảm bảo người con gái không bị lộ hàng. Người đàn ông xưa nay luôn bình tĩnh và tự chủ đương nhiên không muốn mạo hiểm như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận