Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Còn nhớ rõ một năm trước khi tôi bắt cô giả điên không? Thực ra cô căn bản không giả bộ gì cả, cô thực sự là bị điên rồi.”

“Tả Đồng, là tôi đang tẩy não cô, truyền dạy cho cô như thế nào là điên, không ai biết rõ chuyện giữa cô và Giang Dã Sâm hơn tôi. Đoạn thời gian tẩy não kia, hắn tra tấn cô ra sao, tôi biết không sót một chi tiết nào.”

“Tựa như thôi miên, cô luôn nằm trong tầm kiểm soát của tôi, lần thôi miên của tôi đã thành công , Giang Dã Sâm cũng điên rồi, hiện tại chắc hẳn hắn ta vẫn đang ở nhà, ôm một người không tồn tại, ngốc nghếch sống trong ảo mộng? ”

Phong Nghị nheo mắt:

“Cô nói, cô là cảm tạ tôi cứu cô sao? Hay là ghi hận tôi làm cô nghiện ma túy?”

“Đồ biến thái, anh là đồ biến thái! ”

Tả Đồng khóc lóc, dùng sức thoát ra, hướng lên trên mặt người đối diện tát một cái, nhưng lần này anh ta không né tránh, bị một cái tát bất ngờ.

Cô khóc lớn,

“Anh căn bản không muốn cứu tôi chút nào! Anh chính là cố ý không cứu tôi, bức tôi phải bị hắn cầm tù và làm thí nghiệm biến thái của anh! Anh dựa vào cái gì làm như vậy, dựa vào cái gì lại làm tôi nghiện ma túy!”

Phong Nghị hất cằm, xoa xoa hai má, sắc mặt không vui, trừng mắt liếc cô một cái.

“Đừng không biết tốt xấu Tả Đồng, cô phải cảm tạ tôi khi tôi cứu cô, lấy thân thể này làm đại giới, để tôi sử dụng nó. Nếu cô dám qua mặt, vượt rào hành động, tôi có thể giết chết cô!”

Anh ta kéo ghế đứng dậy, trước khi bước lên lầu, lại dừng lại, quay người nói với cô:

“Nhân tiện sẽ không có ai tới cứu cô đâu, em trai của Giang Dã Sâm cũng ở chỗ này, nếu hắn ta dám tới, tôi sẽ giết Cận Trần trước tiên!”

Tả Đồng khó tin, lôi kéo dây xích buộc chặt trên người không ngừng giãy giụa, hướng tới bóng dáng kia thét chói tai.

“Đồ biến thái, anh định làm cái gì! Hành hạ tôi đến chết còn chưa đủ sao!”

Phong Nghị vẻ mặt lạnh nhạt bước tới lầu một, không để ý đến tiếng gầm của cô.

Không đủ, sao có thể sẽ đủ, cái này còn chưa đủ, anh phải chứng minh thực lực của mình, đã thành công cái chuyện khó như thôi miên rồi, lại sợ sẽ không khống chế được người ta sao?

…….

“Người đâu! Gọi ra đây cho tôi!”

Giang Dã Sâm cầm súng bắn vài phát xuống đất, đạn đập mạnh xuống sàn, sàn đá cẩm thạch vỡ tung .

Lý Vân đang quỳ ở giữa cúi đầu sợ hãi không dám nhúc nhích, xin tha mạng.

“Anh Giang…… Tả tiểu thư, cô ấy đã chết rồi.”

“Chết hay không là từ miệng nói ra sao? Sống phải thấy người chết phải thấy xác! Nếu đã chết rồi phải để tôi nhìn thấy thi thể!”

Hắn sải bước qua, nhấc cổ áo lên, họng súng bỏng rát áp vào trán, bạo nộ trừng lớn đôi mắt.

“Tôi cảnh cáo cậu, nếu không tìm được người, tôi sẽ giết cậu trước tiên! Tôi muốn nhìn thấy thi thể của cô ấy, có nghe không! Tôi muốn phải nhìn thấy thi thể!”

Giang Dã Sâm cánh tay run lên vì tức giận, lửa giận cuồn cuộn phát tiết.

Lý Vân hai chân yếu ớt sợ hãi không đứng thẳng được, không ngừng gật gật đầu.

“Tôi, tôi biết anh Giang, tôi sẽ tìm cách liên lạc với bác sĩ Phong …”

“Đưa anh ta đến đây! Tôi muốn giết anh ta, chó chết, mẹ nhà nó!”

Sau khi phát tiết, hắn ném súng bước ra khỏi phòng làm việc, Lý Vân quỳ trên mặt đất không dậy nổi, vuốt cái trán ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Giang Dã Sâm đỏ mặt, run rẩy nắm chặt tay, nước mắt không ngừng rơi xuống, loạng choạng bước tới bên giường, phòng ngủ trước mặt trống trải, xích sắt trơ trọi trống không.

“Tả Đồng…… Tả Đồng.”

Hắn cầm sợi xích lạnh lẽo lên, buộc vào tay trái, ôm chặt vào lòng, chậm rãi ngã xuống giường, lớn tiếng khóc.

Người hầu bên ngoài chưa bao giờ nghe thấy hắn khóc, sắc mặt kinh ngạc, sôi nổi xì xào rằng hắn điên rồi, điên rồi.

Đang thống kê số liệu thì điện thoại bên cạnh đột nhiên rung lên, bấm trả lời mà không cần suy nghĩ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận